Cô ta nhìn tôi với vẻ vênh váo: "Ôi, cô cũng biết nói cơ à?"
Cô ta nhìn tôi từ trên xuống dưới rồi kh/inh khỉnh: "Xin lỗi nhé, tại cô mờ nhạt quá đấy thôi. Đường đường là Thẩm phu nhân, sao lại mặc cái bộ lễ phục không nhãn mác này mà đến đây?"
"Không biết thì lại tưởng là người nào không có thiệp mời, lẻn vào đây để ăn chực uống chùa đấy."
Tôi cảm thấy hơi bất lực. Bộ lễ phục này đúng là không có nhãn mác nổi tiếng thật, nhưng trong số những món Thẩm Độ m/ua cho tôi, chẳng có món nào là rẻ tiền cả.
Tuy nó trông giản dị, nhưng là hàng thiết kế riêng của một bậc thầy nước ngoài. Trên toàn thế giới chỉ có đúng một chiếc.
Tôi lại thở dài một hơi thật mạnh, đúng là đồ không biết nhìn hàng.
Biết thế này, tôi đã đeo hết số trang sức cao cấp trong ngăn kéo từ cổ tay lên đến tận nách rồi. Để xem còn ai bảo tôi giản dị nữa không!!!
Thấy vẻ mặt hối lỗi của tôi, cô ta tưởng tôi đã bị đả kích nặng nề. Thế là cô ta càng đắc ý, đưa tay nắm lấy cánh tay tôi.
"Cô Tống vội đi đâu thế? Chẳng lẽ chính cô cũng thấy hổ thẹn vì một người tầm thường như mình mà lại làm được Thẩm phu nhân sao?"
Lạy trời, đây là cái kiểu nói năng gì thế này.
Tôi cười khẽ hai tiếng, lập tức liếc cô ta một cái đầy trách móc: "Sao lại phải hổ thẹn chứ? Phải thấy mình số hưởng mới đúng chứ nhỉ?"
Cô ta sững người, câu nói này của tôi như chọc trúng chỗ đ/au của cô ta, sắc mặt trở nên khó coi.
Cô ta lập tức lớn tiếng, giọng điệu đầy á/c ý: "Tống Hòa, cô đừng có chiếm chỗ mà không biết điều. Thẩm tổng là người mà cô có thể mơ tưởng sao? Còn không mau ly hôn, nhường lại vị trí đó đi!"
Lời vừa dứt, cả hội trường im phăng phắc.
Câu nói này của cô ta chính là tiếng lòng của tất cả mọi người ở đây.
Những người nghĩ như cô ta không ít, chỉ là họ vì kiêng nể thân phận của tôi nên không dám nói thẳng ra như vậy.
Nhưng cô gái trước mặt này là kẻ được gia đình nuông chiều đến hư hỏng, nghe tin chúng tôi sắp ly hôn, cô ta theo bản năng nghĩ rằng dù tôi có là Thẩm phu nhân thì cũng chẳng được sủng ái.
Phải biết rằng, từ mấy năm trước cô ta đã có ý với Thẩm Độ rồi. Chỉ là Thẩm Độ quá lạnh lùng nên cô ta không dám dễ dàng tiếp cận.
Giờ đây, cô ta cảm thấy cơ hội của mình đã đến, chỉ muốn tôi mau chóng nhường chỗ.
Ánh mắt mọi người trong hội trường đều đổ dồn vào chúng tôi, ai cũng biết thân phận của cô gái này không đơn giản, đang đợi xem kịch hay của tôi.
Còn tôi thì chỉ lặng lẽ nhìn cô gái đang làm càn trước mặt. Tôi đã nhịn cô ta cả buổi tối rồi.
Tôi khẽ cười, đưa tay vẫy phục vụ, lấy một ly rư/ợu vang đỏ từ khay của anh ta.
"Cô có cần dùng tay che mặt lại không?"
Giọng tôi bình thản, khi đối diện với cô ta, ánh mắt tôi thậm chí còn mang theo vẻ lịch sự.
Cô ta trang điểm rất tinh xảo, đây là thành quả mà cô ta đã bỏ ra một đống tiền để thuê chuyên gia trang điểm cho ngôi sao thực hiện.
Cô ta chưa hiểu ý tôi, hỏi: "Che mặt làm gì?"
Nụ cười của tôi lạnh dần: "Vì lát nữa, lớp trang điểm của cô sẽ trôi sạch đấy."
Giây tiếp theo, ly rư/ợu đỏ hắt thẳng lên mặt cô ta.
Cô ta còn chưa kịp nhắm mắt, rư/ợu vang đã theo tóc, theo cằm cô ta chảy xuống từng giọt một.
Cô ta thét lên một tiếng, bộ lễ phục màu trắng trên người cô ta giờ đã thấm đẫm rư/ợu vang. Lớp trang điểm mà cô ta kỳ công chuẩn bị cứ thế mà hỏng bét.
Cô ta c/ăm h/ận nhìn tôi: "Cô, cô dám tạt tôi?"
Tôi nhún vai: "Tiện tay thôi mà."
Cô ta gào lên với đám người bên cạnh: "Còn đứng đó làm gì? Mau xử lý nó cho tôi!"
Đám tiểu thư vốn đã bị dọa cho sững sờ giờ mới phản ứng lại, thi nhau xông về phía tôi, có ý định đòi lại công bằng cho cô ta.
Đông người thế này, đá/nh vào người tôi chắc đ/au lắm đây.
Tôi há miệng, những lời c/ầu x/in cứ lượn lờ nơi đầu lưỡi. Nhưng đùa thôi, phụ nữ thời nay thà đổ một giọt m/áu còn hơn là mất mặt.
Tôi xắn tay áo lễ phục lên, ánh mắt lộ vẻ quyết liệt. Hôm nay chính là trận chiến để đời của tôi!
Đúng lúc hai bên chuẩn bị lao vào nhau, giọng nói phấn khích của cô bạn thân vang lên từ phía cửa.
"Khoan đã!"
"Hòa Hòa đừng sợ!"
"Tớ mời viện binh đến cho cậu đây!"
Giọng cô bạn vang dội, tất cả mọi người đều quay đầu nhìn ra cửa. Đây vốn là tiệc sinh nhật của bạn tôi, kết quả là sau khi thấy mấy tiểu thư đài các gây khó dễ cho tôi, cô ấy đã ba chân bốn cẳng chạy đi mất. Biến mất lâu như vậy mới xuất hiện trở lại, đương nhiên đã thu hút sự chú ý của mọi người.
Chỉ thấy cô ấy khúm núm đi theo sau một người đàn ông có khí chất cao quý, bên cạnh còn có một đám vệ sĩ.
Ngay lập tức có người thốt lên: "Ôi mẹ ơi! Thẩm tổng!"
"Trời ạ, không ngờ Thẩm tổng lại đến một buổi tụ họp nhỏ thế này!"
Nhìn thấy Thẩm Độ, tôi lập tức đứng thẳng người ngoan ngoãn. Một tháng không gặp, người đàn ông này dường như lại càng đẹp trai hơn.
Cô gái bị tôi tạt rư/ợu đỏ lên mặt trông thảm hại, cô ta xúc động tiến lên, nước mắt lưng tròng, vẻ mặt đầy tủi thân nhìn Thẩm Độ: "Thẩm tổng..."
"Anh xem Thẩm phu nhân kìa, thật là quá vô lý mà..."
Tiếng "Thẩm tổng" này nghe đến mức khiến người ta rụng rời cả xươ/ng cốt.
Thế nhưng, ai mà ngờ được, Thẩm Độ giống như không nhìn thấy người sống sờ sờ ở đó, anh lướt qua cô gái, đi thẳng đến bên cạnh tôi.
Trước mặt bàn dân thiên hạ, anh đưa tay ôm lấy tôi vào lòng. Cô bạn thân đắc ý đi theo sau Thẩm Độ, hất văng cô gái kia ra chỗ khác.