“Chàng tin nàng ta có chừng mực, nhưng lại chẳng tin ta biết đ/au.”
Thân hình Cố Nghiễn Từ cứng đờ.
Ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng bước chân vội vã.
“Tướng quân, không xong rồi! Tô cô nương nôn ra m/áu rồi ngất đi rồi!”
Cố Nghiễn Từ lập tức đứng bật dậy.
Ta nhìn hắn không chút do dự lao ra khỏi cửa, chẳng để lại lấy một lời.
Chưa đầy nửa nén hương, hắn lại quay trở lại.
Lần này.
Theo sau hắn còn có một dược sư khoác áo bào đen.
Ánh mắt dược sư nhìn ta.
Như đang nhìn một vị dược liệu quý hiếm vô song.
“Tướng quân, Tô cô nương bị đ/ộc sen phản phệ.”
“Muốn c/ứu nàng ấy, cần lấy m/áu đầu tim của phu nhân làm th/uốc.”
Cố Nghiễn Từ bước đến trước mặt ta, đôi mắt vằn tia m/áu.
“A Lê, chỉ lấy một chút thôi.”
Ta lùi lại phía sau.
“Cố Nghiễn Từ, chàng biết ta chạm vào th/uốc sẽ thế nào mà.”
“Chàng cũng biết, trong tim ta phong ấn thứ gì.”
Cố Nghiễn Từ ngồi xổm xuống, nắm lấy vai ta.
“Minh Nguyệt sẽ ch*t.”
“Vậy còn ta thì sao?”
Hơi thở hắn nghẹn lại.
Dược sư ở bên cạnh thúc giục:
“Tướng quân, chậm trễ nữa là không kịp đâu.”
Cố Nghiễn Từ nhắm mắt lại.
Khi mở ra lần nữa, trong tay hắn đã có thêm một con d/ao găm.
“A Lê, đừng sợ, ta sẽ làm nhẹ thôi.”
Khi mũi d/ao đ/âm vào tim.
Ta chợt nhớ về năm mười sáu tuổi.
Cố Nghiễn Từ lén đưa ta đi xem hội đèn lồng.
Đám đông chen chúc, hắn che chở ta trong lòng, cúi đầu hỏi ta:
“Khương Lê, nàng có sợ không?”
Ta nói sợ.
Hắn cười nói:
“Vậy thì nàng hãy nắm ch/ặt lấy ta.”
Thế nhưng giờ đây.
Cũng chính đôi bàn tay ấy, đã đích thân mổ x/ẻ trái tim ta.
M/áu đen trào ra.
Cánh thứ tư, đã nở.
Ta hôn mê trong phòng củi ba ngày.
Khi tỉnh lại, trên người không chỗ nào là không đ/au.
Vết thương trên tim đã được băng bó qua loa.
Ngoài cửa truyền đến tiếng nói chuyện.
Là Tô Minh Nguyệt.
Còn có tên dược sư áo đen kia nữa.
“Lục Vô Cữu, ngươi chắc chắn hôm nay sẽ thành công chứ?”
“Yên tâm, đ/ộc sen đã nở bốn cánh, chỉ cần dùng hương dẫn sen hun thêm một đêm nữa, Khương Hành chắc chắn sẽ tỉnh.”
“Năm đó nàng ta h/ủy ho/ại dược đường nhà họ Tô, ta đợi ngày này lâu lắm rồi.”
Lục Vô Cữu cười lạnh.
“Sư phụ ta cũng ch*t trong tay nàng ta.”
“Nàng ta chẳng qua dựa vào tuổi còn nhỏ, lại có nhà họ Khương che chở, mới thoát được một kiếp.”
Hóa ra bọn chúng luôn biết về Khương Hành.
Hóa ra kẻ chúng muốn gi*t, chưa bao giờ chỉ có mình ta.
Năm Khương Hành bị phong ấn vào thân thể ta, nàng mới năm tuổi.
Phụ thân trước khi lâm chung đã để lại cho ta nửa cuốn sổ cũ.
Người nói, nếu có ngày tên của Khương Hành bị người ta đem ra xét xử, hãy giao sổ sách cho quan phủ.
Khi đó ta không hiểu.
Sau này mới biết, dược đường nhà họ Tô và dược môn nhà họ Lục, năm đó đều chẳng sạch sẽ gì.
Nhưng phụ thân sợ ta bị liên lụy, sợ Khương Hành bị triều đình bắt đi như một thứ đ/ộc vật.
Cho nên người đã giấu đi tất cả.
Những năm qua, nàng lặng lẽ ngủ yên trong huyết mạch của ta.
Là do ta không bảo vệ tốt cho nàng.
Tiếng bước chân bên ngoài dần xa.
Ta nghiến răng bò dậy, dùng d/ao củi c/ắt đ/ứt sợi dây trói trên chân.
Vừa đẩy cửa ra, liền nhìn thấy trong sân đặt một chiếc đỉnh th/uốc khổng lồ.
Lửa dưới đỉnh ch/áy rừng rực.
Tô Minh Nguyệt và Lục Vô Cữu đứng trước đỉnh.
Trên mặt đất vẽ đầy những phù văn màu m/áu.
Cố Nghiễn Từ cũng ở đó.
Hắn nhìn thấy ta đi ra, sắc mặt thay đổi.
“A Lê, vào trong!”
Tô Minh Nguyệt lập tức trốn sau lưng hắn.
“Tướng quân, tỷ tỷ lại mất kiểm soát rồi.”
Ta nhặt khúc gỗ trên mặt đất, đ/ập vào đỉnh th/uốc.
Nước th/uốc trào ra, b/ắn lên người Lục Vô Cữu.
Hắn kêu thảm một tiếng, da th!t lập tức bốc khói xanh.
Ánh mắt Cố Nghiễn Từ trở nên sắc bén.
“Khương Lê!”
Hắn gi/ật lấy khúc gỗ trong tay ta.
“Bọn chúng muốn hại muội muội ta!”
“Bọn chúng cố tình khiến đ/ộc sen nở hoa, là để dẫn nó ra ngoài luyện th/uốc!”
Lục Vô Cữu ôm cánh tay, gằn giọng:
“Tướng quân, nàng ta đã bị đ/ộc tính ăn mòn, miệng toàn nói lời xằng bậy!”
Tô Minh Nguyệt khóc lóc nắm lấy ống tay áo Cố Nghiễn Từ.
“Tướng quân, ta sợ quá.”
Cố Nghiễn Từ nhìn về phía ta.
Trong mắt có sự giằng x/é, cũng có cả sự mệt mỏi.
Thế nhưng cuối cùng, hắn vẫn chắn trước mặt Tô Minh Nguyệt.
“A Lê, đủ rồi.”
“Nàng lại tin nàng ta.”
Cố Nghiễn Từ cắn ch/ặt răng.
“Ta chỉ tin những gì ta tận mắt nhìn thấy.”
“Ta thấy nàng cầm gậy làm bị thương người khác.”
Lục Vô Cữu thừa cơ lấy ra cây kim bạc.
“Tướng quân, kéo dài thêm nữa, phu nhân sẽ hoàn toàn bị đ/ộc sen kh/ống ch/ế.”
“Phải lập tức tách mạch đ/ộc ra.”
Toàn thân ta như bị đông cứng trong chớp mắt.
Đó là điều phụ thân trước khi lâm chung đã dặn đi dặn lại, tuyệt đối không được làm.
Mạch đ/ộc nối liền với mạng sống của ta, cũng nối liền với phong ấn của Khương Hành.
Một khi bị tách ra, ta sẽ ch*t.
Khương Hành cũng sẽ tỉnh lại trong đ/au đớn.
Cố Nghiễn Từ cầm lấy d/ao găm, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên.
Ta từng bước lùi lại.
“Cố Nghiễn Từ, chàng không thể làm vậy.”
Hốc mắt hắn đỏ hoe.
“A Lê, đợi mạch đ/ộc được tách ra, nàng sẽ khỏe lại.”
“Ta sẽ không khỏe lại, ta sẽ ch*t.”
Đúng lúc này, Tô Minh Nguyệt bỗng thấp giọng thúc giục:
“Tướng quân, nhanh lên đi, chậm nữa là Khương Hành tự mình tỉnh lại mất.”
Động tác Cố Nghiễn Từ đột ngột dừng lại.
“Nàng nói ai?”
Tô Minh Nguyệt sắc mặt trắng bệch.
Lục Vô Cữu lập tức nói:
“Tô cô nương là đang nói đến đ/ộc tính.”
Cố Nghiễn Từ nhìn bọn chúng.
Đáy mắt cuối cùng cũng dấy lên một tia nghi ngờ.
“Cố Nghiễn Từ, chàng nghe thấy rồi đấy.”
“Bọn chúng biết Khương Hành, bọn chúng luôn lừa dối chàng.”
Bàn tay cầm d/ao của hắn run lên bần bật.
Tô Minh Nguyệt bỗng ôm ngựk, nôn ra một ngụm m/áu.
“Tướng quân, ta đ/au quá…”
Sắc mặt Cố Nghiễn Từ lập tức thay đổi.
Lục Vô Cữu gằn giọng:
“Tướng quân, không tách mạch đ/ộc nữa là Tô cô nương không giữ được mạng đâu!”
Ta nhìn Cố Nghiễn Từ.
Rõ ràng hắn đã bắt đầu nghi ngờ rồi.