Cố Nghiễn Từ bưng một đĩa bánh hoa lê đi tới.
Đó là món ta từng thích ăn nhất.
Đáy mắt hắn vằn tia m/áu,
trên mặt râu ria lởm chởm.
"A Lê."
Muội muội ngước mắt.
"Nàng ấy ở bên cạnh."
Tay Cố Nghiễn Từ run lên, đĩa bánh rơi xuống đất.
Hắn không nhìn thấy ta, chỉ có thể ngơ ngác nhìn vào khoảng không.
"A Lê, có phải nàng vẫn còn trách ta không?"
Ta không nói gì.
Muội muội trả lời thay ta.
"Nàng ấy tất nhiên trách ngươi."
Cố Nghiễn Từ đỏ hoe mắt cười một tiếng.
"Trách ta cũng được, chỉ cần nàng ấy còn ở đây."
Hắn bỗng quỳ xuống đất.
"Khương Hành, ta c/ầu x/in ngươi, hãy trả nàng ấy lại cho ta."
"Dựa vào đâu?"
Cố Nghiễn Từ run giọng nói.
"Ta nguyện lấy mạng đổi mạng."
"Mạng của ngươi đáng giá lắm sao?"
Sắc mặt Cố Nghiễn Từ trắng bệch.
Hắn cúi đầu, giọng khàn đặc gần như vỡ vụn.
"Vậy ngươi nói cho ta biết, còn có thể dùng thứ gì để đổi?"
"Ta cho ngươi tất cả."
Ngày thứ năm, đại sư Nguyên Từ đến tướng quân phủ.
Không phải Cố Nghiễn Từ mời tới.
Là muội muội bóp nát tấm ngọc bội hình hoa sen trên cổ ta.
Khi ngọc bội vỡ vụn.
Vị lão nhân ở Giang Nam kia liền biết, hai đứa con gái nhà họ Khương cuối cùng đã không trụ nổi nữa.
Đại sư Nguyên Từ tóc bạc trắng, đeo sau lưng một chiếc hòm th/uốc cũ.
Ông từng là bạn cũ của phụ thân.
Năm xưa khi Hồi Liên Thuật thành hình.
Ông cũng có mặt.
Phụ thân trước khi lâm chung đã giao tấm ngọc bội hình hoa sen cho ta.
Nói rằng nếu bảy cánh sen đ/ộc nở rộ, hoặc ngọc bội vỡ vụn, Nguyên Từ sẽ cảm ứng được.
Khi đó ta không hiểu.
Chỉ nghĩ rằng trên đời này, vẫn luôn có người c/ứu được chị em chúng ta.
Nhưng giờ đây khi ông thực sự đến.
Ta mới biết, cái gọi là có thể c/ứu.
Có lẽ chỉ là đến để tiễn biệt.
Đại sư Nguyên Từ nhìn thấy muội muội.
Thở dài một tiếng.
"Khương Hành, cuối cùng con vẫn xuất hiện."
"Bọn chúng b/ắt n/ạt tỷ tỷ."
Đại sư Nguyên Từ nhìn về phía ta đang đứng.
Ông vậy mà cũng nhìn thấy ta.
"Khương Lê, con muốn sống không?"
Ta đi/ên cuồ/ng lắc đầu.
"Để Khương Hành sống, con c/ầu x/in ông."
Muội muội lại quay đầu đi, không nhìn ta.
Đại sư Nguyên Từ im lặng một lát, lại nhìn Cố Nghiễn Từ.
"Mạch sống của con bé đã bị chính tay ngươi c/ắt nát, phương pháp thông thường không c/ứu được."
Cố Nghiễn Từ lập tức quỳ xuống.
"Ta nguyện dâng ba mươi năm tuổi thọ."
Đại sư Nguyên Từ lạnh lùng nhìn hắn.
"Tuổi thọ của ngươi, chỉ đủ đền bù nỗi đ/au da th!t của con bé."
"Để khi con bé tỉnh lại, không còn ngày ngày th/ối r/ữa."
"Nhưng người c/ứu mạng con bé, sẽ không phải là ngươi."
Muội muội cười một tiếng.
"Nghe thấy chưa? Ngươi đến cả việc chuộc tội, cũng không xếp nổi hàng."
Đại sư Nguyên Từ nói tiếp:
"Muốn Khương Lê trở về, cần Khương Hành tự nguyện quy liên."
Toàn thân ta lạnh toát.
"Quy liên là có ý gì?"
Đại sư Nguyên Từ không trả lời.
Muội muội đi tới, nhẹ nhàng ôm lấy ta.
Thân thể nàng rất nhẹ.
Nhưng lại như một giấc mộng mà ta vĩnh viễn không thể giữ lại.
"Tỷ tỷ, bảy ngày này, muội đã được ngắm tuyết, được phơi nắng, cũng đã ăn hạt sen đường."
"Đủ rồi."
"Không đủ!"
Ta suy sụp nắm ch/ặt lấy nàng.
"Khương Hành, ta không cần muội thay ta ch*t!"
Muội muội mỉm cười lắc đầu.
"Không phải thay tỷ ch*t, là muội muốn tỷ được sống."
Ngày đại sư Nguyên Từ bắt đầu thi thuật, Cố Nghiễn Từ quỳ giữa sân.
Ba mươi năm tuổi thọ hắn dâng ra, chỉ đổi lấy một thân hình tàn tạ.
Đôi bàn tay từng cầm ki/ếm, bắt đầu đầy những nếp nhăn khô héo.
Nhưng đại sư Nguyên Từ đã nói rất rõ.
Điều này không c/ứu được ta, đây chỉ là món n/ợ da th!t hắn n/ợ ta.
Người thực sự có thể kéo ta ra khỏi mạch sống vụn vỡ kia, chỉ có Khương Hành.
Khi Cố Nghiễn Từ nghe thấy câu này, cả người quỳ rạp xuống đất.
Như cuối cùng cũng hiểu ra.
Hắn đến cả việc bù đắp cũng đã muộn.
Ta chỉ nhìn chằm chằm vào Khương Hành.
Nàng đứng trong trận pháp,
bóng hình ngày càng nhạt nhòa.
Ta đi/ên cuồ/ng lao tới, muốn kéo nàng ra.
Nhưng trận pháp như một bức tường vô hình, ngăn cách chúng ta.
"Khương Hành!"
Muội muội quay đầu nhìn ta.
Nàng vẫn là dáng vẻ hồi còn nhỏ.
Đôi mắt tròn xoe, cười lên có hai lúm đồng tiền nông.
"Tỷ tỷ, trước đây muội luôn cảm thấy, bản thân là gánh nặng của tỷ."
"Nếu không có muội, tỷ có thể gả cho một người tốt."
"Có thể như những cô nương bình thường đi dạo phố, mặc áo mới, uống th/uốc chữa b/ệnh."
"Nhưng giờ muội biết, người hại tỷ không phải là muội."
"Người hại tỷ, là bọn chúng."
Cố Nghiễn Từ mặt trắng bệch, nước mắt từng giọt rơi xuống đất.
"Xin lỗi."
Muội muội không thèm để ý đến hắn.
Nàng chỉ nhìn ta.
"Tỷ tỷ, sau này tỷ đừng gọi là Khương Lê nữa."
"Tỷ hãy sống thay muội một lần."
"Ngắm nhìn Giang Nam mà muội chưa từng thấy."
Ta khóc đến mức không phát ra tiếng.
Đóa sen đen trong trận pháp từng chút từng chút khép lại.
Bóng hình muội muội cũng từng chút từng chút tan ra.
Cuối cùng, nàng mấp máy môi nói với ta:
"Tỷ tỷ, muội yêu tỷ."
Khoảnh khắc tiếp theo, ta bị một lực đẩy khổng lồ kéo trở lại thân thể.
Khi mở mắt ra lần nữa, ta nằm trên giường.
Ngựk không còn đ/au nữa.
Vân hoa sen trên tay cũng không còn.
Ta đã trở thành một người bình thường.
Nhưng ta không bao giờ cảm nhận được Khương Hành nữa.
Cố Nghiễn Từ ngồi bên giường, đã già đi ba mươi tuổi.
Hắn dùng đôi bàn tay r/un r/ẩy nắm lấy ta.
"A Lê, nàng trở về rồi."
Ta gi/ật mạnh tay lại.
"Khương Hành đâu?"
Ánh mắt Cố Nghiễn Từ đ/au đớn.
"Nàng ấy..."
Ta giơ tay, giáng cho hắn một cái t/át thật mạnh.
Ta túm lấy cổ áo hắn.
"Ta hỏi ngươi, muội muội ta đâu?"
"Nàng ấy đã quy liên rồi, đại sư Nguyên Từ nói, nàng ấy sẽ không còn chịu khổ nữa."
Ta cười.
Cười mãi, nước mắt lại rơi xuống.
"Sẽ không còn chịu khổ nữa?"
"Cố Nghiễn Từ, nó mới chỉ sống được bảy ngày thôi."
Cố Nghiễn Từ vươn tay muốn ôm ta.