"Tiết Uyển Nhi, nàng đường đường là chính thất phu nhân, không bằng đích thân đi hầu hạ nàng ấy tắm rửa, làm gương cho đám hạ nhân, để dạy cho họ biết không được phép chậm trễ."
Chương 3
Trời âm u lại. Căn phòng tối tăm, ánh sáng xám trắng lọt qua rèm cửa. Tôi ngồi trên ghế, ngước nhìn vết s/ẹo mờ mờ trên chân mày chàng.
Bốn năm trước, tôi nhiễm dị/ch bệ/nh, thái y nói phải có tuyết liên ở Vô Quy Nhai mới làm th/uốc được, nếu không sẽ không sống qua nổi mùa đông năm đó.
Vô Quy Nhai. Cái tên nói lên tất cả, địa thế hiểm trở, thú dữ hoành hành, đi rồi khó có đường về.
Nhưng chàng không màng sống ch*t mà đi, trước khi đi, chàng nắm tay tôi: "Tiết Uyển Nhi, nếu nàng ch*t, ta tuyệt đối không sống một mình."
Tôi lặng lẽ nhìn gương mặt từng vì tôi mà không màng sống ch*t này. Gương mặt từng vì tôi mà vẽ mày tô phấn, gương mặt từng thâm tình nói với tôi "đời này không phụ".
Bây giờ trên gương mặt này chẳng còn gì cả. Chỉ có sự lạnh lẽo và một loại tà/n nh/ẫn đầy thờ ơ.
Bùi Chu Độ cúi người xuống, hai tay chống lên bàn trước mặt tôi, nh/ốt tôi vào trong bóng tối của chàng. Trên người chàng có mùi gỗ thông lạnh lẽo, trộn lẫn với mùi nến hỉ còn sót lại từ phòng tân hôn đêm qua. Mùi sáp nến ngọt lịm đó khiến dạ dày tôi chộn rộn.
Khóe môi chàng nhếch lên nhạt nhẽo: "Sao? Không muốn đi à? Không muốn đi cũng được, nàng quỳ xuống c/ầu x/in ta."
Chàng có lẽ đã quên, tôi không dưới một lần hạ mình c/ầu x/in chàng. Ở chốn lầu xanh nơi chàng uống đến nôn ra m/áu, ở bên ngoài động phòng hoa chúc nơi chàng nạp thiếp, tôi đều c/ầu x/in chàng dừng những trò hề đó lại.
Những lúc đó, chàng đã nói gì? Chàng bảo: "Nếu c/ầu x/in mà có ích, thì cần gì đến thần Phật đầy trời?"
Tôi thu lại dòng suy nghĩ, ngước mắt đối diện với ánh mắt lạnh lùng của chàng: "Bùi Chu Độ, ta bắt đầu tin Phật rồi."
Trước kia tôi chỉ tin chính mình, nay tôi tin Phật, cũng tin vào số mệnh, cũng giống như việc tôi chấp nhận rằng chàng không còn yêu tôi nữa.
Ánh mắt tôi chuyển đến vết đỏ chưa tan trên cổ chàng. Đã từng, chàng nắm tay tôi, kề lưỡi d/ao vào cổ mình mà nói: "Từ đây xuống ba tấc, lập tức mất mạng. Uyển Nhi, nếu ta phụ nàng, nàng cứ bắt ta không được ch*t tử tế."
Giờ đây, ngay vị trí đó lại lưu lại vết răng của người đàn bà khác.
Bùi Chu Độ không nói gì, nhấc chân đ/á đổ cái chậu rác. Dùng đôi giày mà chính tay tôi thêu cho chàng ngày thành hôn, ngh/iền n/át bãi sữa đông kia từng chút một.
"Phu nhân thân thể không khỏe, hai ngày này không cần ra khỏi phòng ngủ, cũng không cần ăn uống gì nữa. Ăn ít sống lâu."
Nói xong, chàng quay lưng bỏ đi.
Chàng nói được làm được. Trong hai ngày, không ai dám đưa cho tôi dù chỉ một chút thức ăn. Tôi đói rả rời suốt hai ngày, nghén vốn đã nặng, không một giọt nước vào bụng, nôn đến cuối cùng chỉ toàn m/áu.
Chính lúc này Hải Đường bước vào. Nàng ta thay vải thô bằng gấm vóc, trên tay đeo chiếc vòng ngọc mà mẹ Bùi để lại cho chàng. Chiếc vòng ngọc đó chỉ tặng cho người trong lòng.
Nàng ta bưng đĩa bánh hoa quế, đi đến trước giường tôi: "Phu nhân, dùng chút thức ăn đi ạ."
Lại là bánh hoa quế. Lần đầu tôi gặp Hải Đường, nàng ta ăn tr/ộm bánh ở tửu lâu Mãn Nguyệt, bị đá/nh đến toàn thân thương tích vứt ngoài đường. Tôi thương hại nên đưa nàng ta về phủ, để nàng ta trở thành tỳ nữ của tôi. Trên danh nghĩa là chủ tớ, nhưng tôi coi nàng ta như em gái mà đối đãi.
Nàng ta là người biết rõ nhất tấm chân tình của tôi dành cho Bùi Chu Độ, cũng từng vì nỗi buồn của tôi mà rơi lệ.
Tôi mím đôi môi khô khốc: "Ta không ăn, ngươi đi đi."
Hải Đường lại đưa bánh đến tận miệng tôi: "Phu nhân không ăn, là muốn để đại nhân gánh tội danh sát thê sao?"
Nàng ta liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, khóe mắt đầy ý cười: "Phu nhân còn nhớ không? Khi đó vì để thử tiến độ nhiệm vụ công lược, người đã giả b/ệnh bắt đại nhân đi hái tuyết liên. Rõ biết Vô Quy Nhai đi không có đường về, đại nhân vẫn cứ đi."
"Phu nhân nay lại giả b/ệnh nôn ra m/áu, dùng lại chiêu cũ, th/ủ đo/ạn quản chồng này quả thật cao minh."
Nàng ta ngước mắt, khóe mắt đẫm lệ: "Đáng tiếc, Hải Đường học thế nào cũng không được."
Tôi kinh ngạc nhìn nàng ta. Tôi b/ệnh nặng là vì c/ứu Bùi Chu Độ mà trái lại cốt truyện, căn bản không phải giả b/ệnh, đó là sự trừng ph/ạt của hệ thống dành cho tôi. Sau đó, Bùi Chu Độ bị thương nặng khi hái tuyết liên, tôi lại dùng sức khỏe của mình để đổi lấy sự bình an cho chàng. Từ đó tôi mang mầm b/ệnh, cơ thể ngày càng suy kiệt, ngày ngày phải uống th/uốc.
Tôi đưa tay hất đổ đĩa bánh nàng ta đưa tới. Nếu là ngày thường, tôi nhất định sẽ t/át nàng ta hai cái, nhưng lúc này tôi đến cả sức nhấc tay cũng không còn.
Tôi nhắm mắt lại: "Cút đi, ta không muốn nhìn thấy ngươi."
Giây tiếp theo, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau Hải Đường:
"Không vội. Ta muốn nghe xem, ngoài những chuyện đó ra, nàng còn làm những gì vì nhiệm vụ mà bắt ta phải thực hiện."
Bùi Chu Độ đứng ở cửa với vẻ mặt lạnh lùng, không biết đã đứng nghe từ bao giờ.
Tôi nắm ch/ặt tay, bỗng cảm thấy thật nực cười. Năm năm, hơn một nghìn ngày đêm, tôi chứng minh chân tình của mình, chàng làm ngơ như không thấy. Mà nay, chỉ một câu vu khống của Hải Đường, chàng lại tin tưởng tuyệt đối.
Tôi nuốt xuống vị tanh đắng trong họng: "Phu quân muốn nghe gì?"
Ánh mắt chàng rơi trên gương mặt tái nhợt của tôi, thong thả nói: "Tất cả."
Chàng vừa dứt lời, tôi khẽ mỉm cười: "Bùi Chu Độ, những gì chàng có thể nghĩ đến, đều là tất cả."
Chương 4
Bùi Chu Độ nhìn sang với vẻ chán gh/ét, ánh mắt đó h/ận không thể ngh/iền n/át tôi: "Tiết Uyển Nhi, nàng còn nhớ ngày ta tặng nàng nhạn cưới, nàng đã nói gì không?"
Sao có thể không nhớ chứ?