Nhưng bà kéo một lần, rồi lại hai lần, chiếc thẻ ngân hàng trong tay tôi vẫn không hề nhúc nhích.

"Giao Giao, con có ý gì?"

Tôi mỉm cười. Thích giả vờ dịu dàng thấu hiểu đúng không? Tôi cũng làm được!

"Mẹ, con nghĩ kỹ rồi, tiền bạc chính là chỗ dựa của con người. Không có tiền, con gả cho Gia Thụy cũng không ngẩng đầu lên nổi, con sống không tốt mẹ cũng thấy mất mặt, nên con cứ nên cầm tiền đi thì hơn."

"Không được!" Không đợi mẹ tôi kịp lên tiếng, Giả Lộ là người không giữ được bình tĩnh nhất.

Nó định lao vào cư/ớp lấy chiếc thẻ ngân hàng trong tay tôi, nhưng tôi nhanh tay lẹ mắt né sang một bên khiến nó vồ hụt.

Giả Lộ dậm chân:

"Mẹ, mẹ nhìn chị kìa, sao lại thất hứa thế, đã bảo là không cần tiền rồi mà!"

Mẹ tôi sa sầm mặt mày hỏi tôi rốt cuộc muốn làm gì. "Không làm gì cả mẹ ạ, con chỉ cảm thấy cái gì là của con thì phải là của con."

"Cái gì của con, của mẹ?" Dì cả xách bánh kem bước vào, ngơ ngác hỏi.

Giả Lộ như tìm được c/ứu viện, tuôn ra một tràng kể lại sự việc.

"Giao Giao, thế là con không đúng rồi. Người một nhà sao lại rạ/ch ròi như vậy? Mẹ con đặt ra hệ thống tích điểm này chẳng phải vì muốn con biết ki/ếm tiền không dễ dàng sao, sao con lại coi là thật thế?"

Đôi mắt mẹ tôi lại đỏ hoe, khóe miệng gắng gượng nở nụ cười: "Con cái lớn rồi, đứa nào cũng có suy nghĩ riêng, nhưng mẹ thực sự là muốn tốt cho nó, chỉ là hình như nó không hiểu lòng mẹ..."

Người dì út vừa nghe điện thoại vừa bước vào, thấy không khí căng thẳng liền cúp máy. Sau khi nghe rõ đầu đuôi câu chuyện, dì cũng sa sầm mặt lại: "Giao Giao, con quá đáng lắm rồi. Cho thì con lấy, không cho thì con cư/ớp, con là thổ phỉ đấy à?"

Dì cả đặt bánh kem xuống: "Đúng là đồ vo/ng ân bội nghĩa, uổng công mẹ con còn đặc biệt gọi điện cho chúng ta, bảo chúng ta đến chúc mừng sinh nhật con!"

Dì út: "Uổng công mẹ con bảo con thích một ngôi sao, còn nhờ dì m/ua giúp con một chiếc vé concert của cậu ta!"

"Con còn chưa gả đi mà sao đã bắt đầu bênh người ngoài rồi?"

Dì cả và dì út càng nói càng gi/ận.

Lúc thì kể hồi mẹ tôi mất, tôi bị sốt, mẹ đã cõng tôi đi b/ệnh viện vất vả thế nào.

Lúc lại nói bà vì muốn khích lệ tôi học tập, đã lén m/ua sẵn bộ Lego tôi thích.

Mẹ tôi đầy vẻ cam chịu, lúc thì khuyên dì cả đừng gi/ận, lúc lại bảo dì út đừng nói nữa.

Giả Lộ cũng vô cùng bất bình: "Chị, chỉ vì cái hệ thống tích điểm vớ vẩn đó, chỉ vì chút tiền đó mà chị làm mẹ tức đến mức này, chị có còn lương tâm không hả!"

Những gì họ nói đều đúng. Vốn dĩ tôi còn đang tức gi/ận, nhưng vì để mừng sinh nhật tôi mà mẹ lại lén lút chuẩn bị nhiều thứ như vậy, bảo không cảm động là nói dối.

Trái tim tôi lại d/ao động rồi.

5

Nhớ lại đoạn đối thoại lúc nãy của họ.

"Nhưng con đều nghe thấy rồi, mẹ nói sẽ đưa tiền, nhà và xe cho Lộ Lộ!"

Mẹ tôi cười khổ lắc đầu nói tôi hiểu lầm rồi: "Nhà là căn nhà cũ ở quê, mẹ không đưa cho con là sợ con chê, tiền là hai mươi vạn của chính nó, xe là nó nhờ mẹ trả góp giúp, sau này nó sẽ trả lại mẹ theo tháng."

"Giao Giao, con và Lộ Lộ đều là con gái của mẹ, sao mẹ có thể thiên vị được chứ? Sao con lại nghĩ về mẹ như thế..."

Mẹ tôi buồn bã quay mặt đi.

Sự áy náy lập tức nhấn chìm tôi, tôi không ngờ tất cả chỉ là hiểu lầm của mình.

"Mẹ, con xin lỗi."

Dì cả thấy sắc mặt tôi dịu lại, liền đề nghị: "Thế này đi, con và thằng bé Gia Thụy cũng qua lại được một thời gian rồi, chi bằng hôm nay mọi người đều có mặt, chúng ta gặp mặt nhau luôn, định ngày cưới đi."

Đề nghị này không tồi. Vốn dĩ tôi và Trình Gia Thụy cũng định tìm một ngày để hai bên gia đình gặp mặt, hôm nay đúng dịp sinh nhật tôi, thời điểm thật vừa vặn.

Nhà hàng được đặt ngay dưới chân tòa nhà, là một quán ăn Tứ Xuyên có phong cách trang trí đ/ộc đáo.

Trình Gia Thụy đặc biệt mặc vest, chuẩn bị vòng tay vàng cho mẹ tôi, chọn một sợi dây chuyền vàng cho Giả Lộ. Anh còn mang theo cả bộ mỹ phẩm và không ít hộp quà bồi bổ sức khỏe.

Vì hôm nay là sinh nhật tôi, Trình Gia Thụy cũng mang theo một chiếc bánh kem xinh xắn, nói là để mừng sinh nhật tôi.

Bố mẹ Trình cũng rất hòa nhã, nhìn là biết người dễ gần, thân thiết gọi mẹ tôi là thông gia, gọi tôi là Giao Giao.

Dì cả, dì út nhìn Trình Gia Thụy rót trà rót nước cho họ cũng rất hài lòng.

Khi biết Trình Gia Thụy không chỉ là sinh viên giỏi trường 985, mà còn là lập trình viên của doanh nghiệp nhà nước, thu nhập hàng năm bảy con số, họ đều gật đầu liên tục.

Chỉ có Giả Lộ mặt đỏ bừng, không biết đang thì thầm gì với mẹ tôi.

Mẹ tôi cưng chiều vỗ vỗ mu bàn tay nó, rồi gật đầu.

Trong lúc chén chú chén anh, mẹ Trình chủ động đề nghị tổ chức sinh nhật cho tôi, dì cả cũng mở chiếc bánh kem đã chuẩn bị sẵn ra.

Nhưng ngay khoảnh khắc hai chiếc bánh được lấy ra, tôi sững người.

Chiếc bánh dì cả m/ua lại làm từ xoài.

Chiếc bánh Trình Gia Thụy m/ua lại là bánh kem sô-cô-la mà tôi thích.

Mà người thích ăn xoài, không phải tôi, là Giả Lộ.

Dì út cũng lấy ra chiếc vé concert đã chuẩn bị sẵn từ trước.

Giả Lộ còn phấn khích hơn cả tôi, ôm lấy dì út hôn liên tục mấy cái.

"Dì út! Con yêu dì ch*t mất, vé concert của anh ấy cực kỳ khó cư/ớp! Con cư/ớp mấy lần mà không được!"

Trình Gia Thụy sắc mặt khó coi ghé vào tai tôi nói:

"Chuyện gì thế Giao Giao, sao sinh nhật em mà toàn chuẩn bị những thứ em gái em thích vậy? Họ không biết em bị dị ứng xoài, cũng không thích ngôi sao này sao?"

Đúng vậy, trái tim vừa mới được sưởi ấm lại lạnh đi một nửa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm