"Em trai ruột của cô n/ợ khoản n/ợ c/ờ b/ạc hơn mười tỷ, nhà họ Thẩm không thể giải quyết được chuyện này nên mới đón cô về." Tôi cố gắng tóm tắt mọi chuyện ngắn gọn nhất có thể, tôi biết Thẩm Kiêu vốn có thành kiến với tôi, cô ấy không thể nào kiên nhẫn nghe tôi nói hết câu.
"Thôi đi, cô chỉ sợ tôi về cư/ớp mất thân phận và địa vị của cô thôi. Tôi nói này, cô cũng mặt dày quá rồi đấy, bản thân muốn đ/ộc chiếm cuộc sống sung sướng còn bày đặt bịa chuyện. Hơn mười tỷ thì với nhà họ Thẩm có đáng là bao?" Thẩm Kiêu tỏ vẻ đồng tình với lời của bạn mình, rồi bước về phía tôi vài bước.
"Thẩm Ngưng Ngưng, tôi có thể đảm bảo sau khi về nhà, cuộc sống trước đây của cô vẫn sẽ như cũ, tôi sẽ không để nhà họ Thẩm đuổi cô đi, nên cô có thể đừng làm phiền tôi nữa được không? Cô phiền quá đấy."
Tôi vẫn giữ kiên nhẫn, giải thích: "Tài sản nhà họ Thẩm những năm nay gần như đã bị Thẩm Thiên Dương nướng sạch. Cậu ta phung phí thế nào, các người cứ lên mạng tra là biết. Nhà họ Thẩm thực sự không có khả năng giải quyết chuyện này, nên họ muốn thông qua việc liên hôn..."
"Này, cô bị đi/ếc à? Người ta nói cô phiền quá cô không nghe thấy sao? Có thể im miệng lại không!"
Mấy nam thanh niên nắm ch/ặt nắm đ/ấm tiến về phía tôi, tôi theo bản năng lùi lại, nhưng vừa vặn va vào một lồng ngựk.
Tôi ngước lên nhìn, là Hoắc Thừa An.
"Sao anh lại đến đây?"
Hoắc Thừa An thuận thế dùng áo khoác quấn lấy tôi, hạ giọng nói: "Vệ sĩ nói em cứ buồn bực mãi, anh đến xem xem kẻ nào khiến em không vui."
Tôi lắc đầu, nhìn Thẩm Kiêu đầy lo lắng. Tôi không phải không vui, tôi chỉ lo lắng, lo lắng cô ấy sẽ rơi xuống địa ngục.
Thẩm Kiêu nhìn tôi rồi lại nhìn Hoắc Thừa An, trong mắt cô ấy như hiểu ra điều gì đó. Cô ấy nhếch mép cười lạnh: "Cô cũng không cần tốn công khuyên tôi đừng về nữa đâu, tôi không có hứng thú cư/ớp đồ của người khác, tôi chỉ muốn lấy lại thứ vốn thuộc về mình mà thôi."
4.
Tôi còn muốn nói thêm, Hoắc Thừa An khẽ nắm lấy tay tôi.
"Sắc mặt em đã tệ lắm rồi, có những chuyện không cần vội vàng nhất thời, về cùng anh trước đã."
Đường ở thị trấn tối om, tôi vẫn luôn cố gắng chịu đựng nỗi sợ hãi trong lòng. Nhưng Hoắc Thừa An nhìn một cái là nhận ra ngay sự gồng mình của tôi.
Anh liếc nhìn Thẩm Kiêu nhưng không nói gì, chỉ dắt tay tôi trở về khách sạn.
Môi trường khách sạn ở đây đối với anh mà nói là rất tệ, nhưng anh không hề chê bai, trái lại còn bảo người bảo mẫu đi cùng thay toàn bộ đồ đạc trong phòng bằng những thứ họ mang theo. Từ ga trải giường, vỏ chăn đến bình nước, cốc chén, thậm chí cả thảm trải sàn cũng được thay mới.
"Em ngăn cản như vậy cũng vô ích thôi, có lẽ cô ấy chỉ muốn tin vào những gì mình tận mắt nhìn thấy."
Hoắc Thừa An vừa bóp chân cho tôi vừa khuyên giải.
"Anh biết em rất sốt ruột về chuyện này, nhưng sốt ruột không giải quyết được vấn đề, cứ từ từ thôi."
Đêm tôi bỏ nhà họ Thẩm ra đi, chính Hoắc Thừa An đã đưa tôi lên xe. Vào lúc tôi hoảng lo/ạn và bất lực nhất, anh cũng đã kiên nhẫn dẫn dắt tôi như thế này.
Tôi rúc vào lòng anh, giọng nói vẫn không giấu nổi sự lo âu: "Nhà họ Thẩm làm việc tàn đ/ộc không có giới hạn, em thực sự sợ họ sẽ làm ra chuyện b/ắt c/óc Thẩm Kiêu rồi đưa đến chỗ Hồ Diên."
"Anh nghe vệ sĩ nói em đã khuyên cô ấy hai lần rồi, ngày mai nếu lại thất bại, hay là thử đứng ngoài quan sát xem sao?"
Tôi mím môi, cũng chỉ còn cách đó thôi.
Nếu tôi khuyên ba lần mà vẫn không thể khiến Thẩm Kiêu thay đổi dù chỉ một chút suy nghĩ, thì đúng là tôi có nói gì cũng vô ích.
Sáng hôm sau, tôi dậy thật sớm và lại đến nhà bố mẹ ruột. Chỉ là lần này tôi còn chưa kịp vào cửa, Thẩm Kiêu đã cố tình dắt hai con chó lớn đứng chặn ở cổng, ánh mắt đầy vẻ thiếu kiên nhẫn nhìn tôi.
"Tôi biết ngay là cô sẽ còn tới mà."
Nhìn thấy chó, tôi không khỏi mất tập trung một lúc. Hai con chó lớn của Thẩm Kiêu ngoan ngoãn ở bên cạnh bảo vệ cô ấy. Còn tôi, hồi nhỏ chỉ vì vuốt ve một con chó nhỏ bên đường trên đường đi học về, con chó đó ngay trong ngày hôm đó đã bị đá/nh ch*t.
Chính bố mẹ nhà họ Thẩm đã sai vệ sĩ đi đá/nh ch*t nó, họ còn quay video và ép tôi phải xem đi xem lại.
"Nó đáng thương lắm đúng không? Tất cả là vì mày nên nó mới thảm như vậy. Nếu mày không vuốt ve nó, nó căn bản đã không ch*t. Bố đã nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng làm những việc chúng tao không cho phép, sao mày cứ không nghe lời thế nhỉ?"
Tôi hít sâu một hơi, đ/è nén cảm xúc đang trào dâng trong lòng.
"Thẩm Kiêu, nhà họ Thẩm không có người bình thường đâu. Nếu cô chỉ muốn có cuộc sống tốt đẹp, tôi cũng có thể cho cô cuộc sống như vậy, nhưng nhà họ Thẩm..."
"Im miệng!"
Thẩm Kiêu lại một lần nữa mạnh mẽ ngắt lời tôi. Cô ấy để chó ở lại trong sân rồi tự mình bước ra.
"Thẩm Ngưng Ngưng, sao làm người mà có thể x/ấu xa đến mức này cơ chứ?"
Trong ánh mắt cô ấy chứa đầy sự th/ù h/ận, cô ấy đưa tay nắm lấy cổ tay tôi, kéo mạnh tôi vào trong sân.
"Cô nhìn đi, cả sân đầy tiếng gà vịt ngỗng kêu, tôi nghe mà muốn phát đi/ên lên đây này."
"Ngày nào tôi cũng sống ở nơi như thế này, trên người cô lúc nào cũng là nước hoa đắt tiền, còn tôi chỉ toàn mùi gia cầm, thật sự buồn nôn ch*t mất!"
"Cô đã tận hưởng cuộc sống tốt đẹp bao nhiêu năm nay rồi, cô căn bản không biết tôi bình thường khổ sở thế nào. Những điều này tôi không trách cô, nhưng cũng xin cô đừng ngăn cản tôi đoàn tụ với bố mẹ nữa được không?"
"Tôi chỉ muốn sống cuộc đời mà mình đáng được sống, rốt cuộc tại sao cô cứ phải ngăn cản tôi mãi thế?"