Hơn nữa, nhà họ Thẩm quản lý tôi vô cùng nghiêm ngặt. Đi học hay tan trường đều có vệ sĩ đưa đón, tôi không được phép ăn bất cứ món đồ nào bên ngoài, thậm chí những gì tôi nói với ai ở trường cũng đều bị ghi chép lại từng li từng tí.
Chỉ cần họ cảm thấy lời tôi nói không thỏa đáng, thì không nghi ngờ gì nữa, đó lại là một hình ph/ạt.
Vì thế, tôi bắt đầu cẩn trọng trong từng lời nói và việc làm, có thể không nói thì không nói, dồn hết tâm trí vào việc học.
Tôi nghĩ chỉ cần mình học giỏi, sau này thi đỗ một trường đại học tốt, tôi có thể được tự do.
Nhưng nào ngờ, nhà họ Thẩm chưa bao giờ có ý định cho tôi sự tự do đó.
Nhìn bố đỏ hoe đôi mắt, mẹ cũng đầy vẻ đ/au lòng, tôi an ủi: "Nhưng bây giờ con đã trốn thoát rồi, có Hoắc Thừa An ở phía sau, nhà họ Thẩm không dám làm gì con nữa đâu."
Họ không biết Hoắc Thừa An là ai, tôi chỉ nói với họ đó là một người rất lợi hại.
"Bây giờ hai người nên lo lắng cho Thẩm Kiêu hơn. Nhà họ Thẩm đón nó về chỉ để liên hôn, mà đối tượng liên hôn lại là một kẻ bi/ến th/ái chính hiệu."
Mẹ có biểu cảm phức tạp, bà mím môi nói: "Đó cũng là số phận của nó thôi."
Bộ dạng dỗi hờn của mẹ thật đáng yêu. Tôi mỉm cười nhìn bà: "Nhưng Thẩm Kiêu dù sao cũng là đứa trẻ được bố mẹ nuôi dưỡng bao năm, sao có thể không có tình cảm được chứ?"
Qua những ngày tiếp xúc quan sát, tôi biết bố mẹ đều là những người rất lương thiện.
Họ trọng tình trọng nghĩa.
Họ không thể làm ra chuyện "gh/ét lây sang cả tông chi họ hàng", nếu không thì Thẩm Kiêu dù có cho rằng tôi là kẻ á/c ngăn cản nó về nhà, cũng chỉ dừng lại ở việc m/ắng vài câu cửa miệng.
"Ngưng Ngưng, mẹ không thể vì tình cảm cá nhân mà ép buộc con đi giúp Kiêu Kiêu việc gì. Những ngày qua con đã khuyên nó rồi, nó không nghe lọt tai, nhất quyết muốn về nhà họ Thẩm."
"Mẹ biết nhà mình nghèo, con bé đã chịu không ít khổ cực với chúng ta, chuyện nó nóng lòng muốn về nhà họ Thẩm cũng là lẽ thường tình."
Bố mẹ đấu tranh nội tâm, họ không thể thực sự làm ngơ.
Nhưng họ cũng không muốn dùng đạo đức để trói buộc tôi, bắt tôi phải xông pha vì những chuyện vốn chẳng liên quan gì đến mình.
Càng như vậy, suy nghĩ trong lòng tôi càng trở nên kiên định.
Thẩm Kiêu không làm gì sai cả, cô ấy rạng rỡ, tự tin, vốn dĩ phải được sống một cuộc đời hạnh phúc trọn vẹn mới đúng.
"Bố mẹ, nếu Thẩm Kiêu đã về nhà họ Thẩm, thì nhiều chuyện không còn nằm trong tầm kiểm soát của con nữa."
Bây giờ tôi chỉ là bạn gái của Hoắc Thừa An, một cô bạn gái mới yêu không lâu.
Anh ấy có thể bảo vệ tôi, nhưng tôi lại không thể yêu cầu anh ấy dùng thế lực của nhà họ Hoắc để đối đầu với nhà họ Hồ và nhà họ Thẩm.
Quan trọng hơn, tôi cần biết thái độ của Thẩm Kiêu.
Tất cả những giả định bi quan hiện tại đều là suy đoán chủ quan của tôi, lỡ đâu Thẩm Kiêu lại có thể sống một cuộc sống huy hoàng ở nhà họ Thẩm và nhà họ Hồ thì sao?
"Dù sau này nó có ra sao, thì con cũng đã cố gắng hết sức rồi, con không hổ thẹn với lương tâm."
Mẹ an ủi tôi, và quả thực, tôi không còn hổ thẹn với lương tâm nữa.
7.
Bố mẹ vẫn muốn ở lại trang trại, tôi cũng không ép buộc họ phải đi theo mình.
Tôi và Hoắc Thừa An trở về Vân Thành. Trên đường về, anh nhéo má tôi.
"Trông em vui vẻ hơn trước nhiều rồi."
Tôi nghiêng đầu nhìn anh, có sao?
Tôi không cảm thấy thế.
"Ừm, sự u ám trong mắt em đã vơi đi vài phần rồi."
Tôi soi gương, vẫn không thấy sự u ám nào trong mắt mình.
Hoắc Thừa An nói, từ rất lâu trước đây khi còn ở trường, anh đã chú ý đến tôi.
Khi các bạn học khác đang chơi bóng rổ trên sân hoặc đùa nghịch đuổi bắt, chỉ có mình tôi luôn lặng lẽ ngồi trong góc, chẳng làm gì cả.
Có bạn học bắt chuyện với tôi, tôi cũng chỉ đáp lại một cách hờ hững, không chút cảm xúc.
Giống như một con rối bị điều khiển, không có linh h/ồn.
Lúc đó, anh rất tò mò về hoàn cảnh của tôi, nhưng nhà họ Thẩm ngụy trang quá tốt. Họ không hề tiếc việc đưa tôi ra ngoài gặp gỡ mọi người, nhưng vì thói quen hình thành trong gia đình, dù có đi cùng họ, tôi vẫn luôn im lặng và ngoan ngoãn.
Mà nhà họ Thẩm bên ngoài đối với tôi cũng rất mực yêu thương, trông giống như những bậc cha mẹ giáo dục con cái tốt và một cô con gái ngoan ngoãn, hiểu chuyện.
Ngay cả việc họ phái vệ sĩ giám sát, bên ngoài họ cũng có thể nói rằng vì tôi là con gái, lại xinh đẹp nên họ không yên tâm.
Vì thế, Hoắc Thừa An đã từng điều tra về tôi nhưng không tìm thấy điểm nghi vấn nào.
Suy cho cùng, anh ấy thực sự không thể tưởng tượng nổi, nhà họ Thẩm phía sau lưng lại là những con q/uỷ dữ như vậy.
Ngày tôi bỏ nhà ra đi, Hoắc Thừa An đã nhặt được tôi trong bộ dạng nhếch nhác.
Anh vốn định đưa tôi đến khách sạn, nhưng vì tôi chưa bao giờ ở khách sạn nên đến cả việc tại sao đèn trong phòng không sáng tôi cũng không biết.
Tôi chỉ có thể dùng hết sức lực để chạy trốn khỏi khách sạn, một mình co quắp trong sảnh chờ.
Phải đến khi lễ tân phát hiện tôi có biểu hiện bất thường, họ mới lén liên lạc với Hoắc Thừa An. Khi anh đến đón tôi, thấy tình trạng tôi rất tệ, anh mới đưa tôi về nhà, rồi mời bác sĩ.
Bác sĩ nói tôi mắc chứng sợ bóng tối rất nặng. Cũng từ đó, Hoắc Thừa An giữ tôi lại nhà anh, còn đặc biệt chọn những người bảo mẫu sống tại gia có độ tuổi gần bằng tôi, để đảm bảo khi anh tăng ca không về kịp, trong nhà luôn có người bầu bạn với tôi.
Khi tôi trở lại Vân Thành, Thẩm Kiêu đã được đón về nhà họ Thẩm.
Thậm chí nhà họ Thẩm còn thông báo tôi cũng phải về một chuyến để làm thủ tục chuyển nhượng cổ phần.
Tôi cũng muốn xem Thẩm Kiêu sống ở nhà họ Thẩm thế nào, nên đã dẫn theo trợ lý của Hoắc Thừa An trở về.
Khi Thẩm Kiêu nhìn thấy tôi, cô ta còn kh/inh khỉnh chép miệng.