"Đâu có đ/áng s/ợ như cô nói, bố mẹ đối xử với tôi rất tốt, cô nhìn bộ đồ tôi mặc này xem, là thứ mà nhà đó b/án lợn mấy trăm năm cũng không m/ua nổi đâu."
Cô ấy nói xong còn nhét đồ trang sức vào túi, miệng lẩm bẩm món này cho ai, món kia tặng cho ai.
Tôi ngồi trên chiếc ghế ở góc phòng nhìn cô ấy, Thẩm Kiêu lại lấy ra một tấm thẻ.
"Tấm thẻ này làm sao để liên kết với điện thoại của tôi nhỉ? Tôi còn muốn chuyển chút tiền cho bố mẹ nữa."
Bố mẹ trong miệng Thẩm Kiêu chính là bố mẹ ruột của tôi, dù đã trở về nhà họ Thẩm, cô ấy vẫn luôn nhớ về họ.
Cô ấy thực sự rất tốt bụng.
Tôi chưa bao giờ bài xích Thẩm Kiêu, nhưng cô ấy thì lại không thích tôi.
Cô ấy lạnh lùng nhìn tôi rồi nói tiếp: "Cô giàu có như vậy, sao không biết đón bố mẹ lên thành phố? Họ nuôi lợn rất vất vả, trên người mang không ít b/ệnh tật."
Tôi vừa định mở miệng thì giọng của Thẩm Thiên Dương vang lên.
"Thẩm Kiêu, cô tưởng tiền trong nhà này là lá mít chắc? Cô bây giờ là con gái nhà họ Thẩm rồi, nếu cô dám đưa một xu cho người không liên quan, tôi sẽ bảo bố mẹ khóa thẻ của cô ngay!"
Thẩm Thiên Dương vẫn ngang ngược như thế, mà Thẩm Kiêu cũng chẳng phải dạng vừa.
"Thằng nhóc thối, tôi là chị cô, chị ruột đấy! Cô nói chuyện với chị kiểu gì vậy? Có tin tôi dùng huyết thống áp chế rồi đá/nh cô một trận không?"
8.
Thẩm Thiên Dương lần này vậy mà chẳng nói gì thêm, trong mắt Thẩm Kiêu lộ ra vài phần thỏa mãn, thậm chí là cả sự hạnh phúc.
Cô ấy lập tức nhìn tôi: "Bây giờ ký hợp đồng chuyển nhượng đi."
"Ừ."
Tôi đưa hợp đồng cho luật sư, sau khi x/ác nhận không có vấn đề gì, tôi dứt khoát ký tên.
"Thẩm Ngưng Ngưng, từ nay về sau cô không cần đến tập đoàn họ Thẩm nữa đâu."
Thẩm Thiên Dương cười nói rồi tiếp tục: "Chị ruột tôi về rồi, cô có thể cút được rồi."
"Đừng nói thế." Thẩm Kiêu cau mày, cảm thấy Thẩm Thiên Dương nói vậy hơi quá đáng.
Thẩm Thiên Dương vốn luôn ngông cuồ/ng vậy mà lại ngoan ngoãn ngồi lại xuống ghế sofa.
Thẩm Kiêu vừa tiễn tôi ra ngoài vừa nói: "Thấy chưa? Đó mới là sự gắn kết của huyết thống. Cô cảm thấy nhà họ Thẩm có vấn đề thì nên tự kiểm điểm lại bản thân xem có phải do cô không hòa nhập được với gia đình này hay không."
"Bất thường ắt có yêu m/a, cô tự bảo trọng đi."
Nhà họ Thẩm là kẻ giỏi diễn kịch nhất, nếu không thì bao năm qua làm bao nhiêu chuyện á/c đ/ộc mà danh tiếng vẫn tốt như thế.
Trong mắt Thẩm Kiêu lộ ra vài phần khó chịu, nhưng cuối cùng cô ấy cũng không nói gì thêm.
"Nếu cô muốn về nhà họ Thẩm, chỉ cần bố mẹ không phản đối thì tôi sẽ không ngăn cản. Nơi này vẫn là nhà của cô, chỉ hy vọng cô đừng nhắm vào tôi nữa."
Thẩm Kiêu nhìn tôi, nói một cách đầy ẩn ý.
Tôi khẽ gật đầu, ngồi xe nhà họ Hoắc rời khỏi nhà họ Thẩm.
Chỉ là trong lòng tôi vẫn không yên tâm về Thẩm Kiêu. Hoắc Thừa An nhìn ra điều đó, kéo tôi vào lòng rồi xoa bóp cho tôi.
"Đừng tạo áp lực cho bản thân quá, mỗi người một số phận."
Giọng Hoắc Thừa An dịu dàng, tôi nắm lấy vạt áo anh: "Thừa An, anh có thể giúp em thăm dò tin tức về nhà họ Thẩm được không?"
"Anh đã cho người đi làm rồi."
Khoảng thời gian này, Hoắc Thừa An đưa tôi đến khu nghỉ dưỡng của anh. Khu nghỉ dưỡng nằm trên một hòn đảo, phong cảnh đẹp không kém gì các danh lam thắng cảnh du lịch.
Tuy là đảo nhưng người trên đảo không ít, đều là nhân viên phục vụ mà anh thuê về.
Người chăm sóc da, người nấu ăn, người chuyên làm sạch. Mỗi ngày tôi chỉ cần tắm nắng hoặc ngồi thuyền ra khơi câu cá, vô cùng thoải mái.
Đúng lúc tôi đang dần thả lỏng, Hoắc Thừa An báo tin: Thẩm Kiêu nhập viện rồi.
Tôi lập tức quay về Vân Thành. Bên ngoài phòng b/ệnh VIP của b/ệnh viện là một hàng vệ sĩ được huấn luyện bài bản, cùng với ba người nhà họ Thẩm.
"Cho dù là nhà họ Hoắc cũng không thể ngăn cản chúng tôi thăm con gái ruột của mình chứ?"
Tôi lạnh lùng bước tới, Thẩm phu nhân lập tức kéo tay tôi.
"Ngưng Ngưng, Kiêu Kiêu bị thương rồi, mẹ lo cho nó lắm, con cho mẹ vào thăm nó đi."
Tôi đứng trước cửa phòng b/ệnh, chưa kịp nói gì đã nghe Thẩm phu nhân thì thầm: "Chuyện con đi tìm Thẩm Kiêu khuyên nó đừng về nhà họ Thẩm mẹ đều biết cả. Nó đã không biết điều như vậy, con việc gì phải bảo vệ nó?"
"Nói cho cùng, mẹ vẫn yêu con nhất."
Nghe câu này, tôi không nhịn được mà bật cười.
Thẩm phu nhân thấy tôi cười, tưởng tôi đồng tình với bà, lập tức đắc ý: "Vẫn là Ngưng Ngưng hiểu chuyện nhất. Con yên tâm, chuyện nó b/ắt n/ạt con, mẹ nhất định sẽ đòi lại công bằng cho con."
Tôi hít sâu một hơi, nhìn các vệ sĩ ở cửa.
"Chỉ cần Thẩm Kiêu không đồng ý, đừng cho họ vào."
Sắc mặt Thẩm phu nhân cứng đờ, các vệ sĩ đồng loạt gật đầu.
Thẩm Thiên Dương nhanh tay lẹ mắt tóm lấy tôi khi tôi định vào phòng b/ệnh: "Thẩm Ngưng Ngưng, cô có ý gì?"
"Ý là, nếu cậu không buông tay ra, Hoắc Thừa An chắc chắn sẽ ch/ặt đ/ứt cánh tay này của cậu."
Trong chớp mắt, các vệ sĩ đều vây quanh, Thẩm Thiên Dương buộc phải buông tay.
Tôi bước vào phòng b/ệnh, phía sau Thẩm phu nhân vẫn đang khóc lóc kể lể:
"Nuôi con lớn rồi lại thành sói mắt trắng, tôi đúng là số khổ mà."
Tôi bỏ ngoài tai tiếng khóc của bà, thậm chí chẳng thể để tâm đến xung quanh nữa.
Bởi vì ánh mắt tôi đã dán ch/ặt vào Thẩm Kiêu - người đang nằm trên giường b/ệnh với đầy thương tích.
9.
Thẩm Kiêu vẫn đang thở oxy, trên tay còn đang cắm dịch truyền.