Đối với chuyện này, Hoắc Thừa An bày tỏ: "Không sao cả, mỗi lần em quay về đó rồi trở lại, tinh thần của em đều khác hẳn, còn hiệu quả hơn bất cứ loại th/uốc nào, anh thấy rất vui."
"Da dẻ có x/ấu đi thì lại dưỡng lại, em vui là quan trọng nhất."
Sau này, tôi đã có gia đình của riêng mình, cũng có người bạn đời yêu thương tôi hết mực.
Nụ cười trên gương mặt tôi ngày càng nhiều, thậm chí vì ở cạnh Thẩm Giai quá lâu, tôi cũng học được cách bộc lộ cá tính và sự nóng nảy của riêng mình.
Lần đầu tiên tôi nổi cáu, Hoắc Thừa An vui mừng thấy rõ.
Tôi gọi điện kể cho Thẩm Giai nghe, cô ấy cũng rất vui mừng.
Hơn hai mươi năm đầu đời, tôi là con rối tinh xảo do nhà họ Thẩm nhào nặn nên.
Nhưng quãng đời còn lại, tôi chính là Thẩm Ngưng Ngưng tự do tự tại.
《Hết》