Trên đường đi làm về muộn, tôi lướt thấy một "chuyên gia khuyên chia tay" đang nổi đình nổi đám trên mạng.
Người phụ nữ đó đắc ý vung ra những bức ảnh trong tay, nói rằng cô ta từng đuổi đi hàng trăm "tiểu tam", c/ứu vãn hàng trăm gia đình.
Trong đó bao gồm cả mối qu/an h/ệ của chính cô ta.
Tôi đội gió lạnh về nhà, ngẩng đầu lên mới bàng hoàng nhận ra - chồng của vị chuyên gia kia đang đứng dưới chân tòa nhà của tôi.
Trên bộ vest của anh ta phủ đầy tuyết trắng, nhưng hốc mắt lại đỏ hoe một cách lạ thường.
"Hạ Ngôn, những năm qua, em sống có tốt không?"
Tôi bình thản cười, chỉ vào người phụ nữ trên màn hình điện thoại.
"Gan to thật đấy."
"Vợ anh có biết anh đến đây không?"
Trong gió tuyết, tay tôi bị người đó nắm ch/ặt đến mức đ/au nhói, sau lưng truyền đến tiếng nức nở gần như tuyệt vọng.
"Nhưng hôm nay... vốn dĩ là kỷ niệm mười năm chúng ta yêu nhau mà."
1.
Trong phòng livestream, người phụ nữ vẫn đang thao thao bất tuyệt hồi tưởng về quá khứ.
"Sau đó thì kẻ thứ ba chen chân vào tình cảm của tôi thế nào rồi ư?"
"Còn thế nào được nữa, đương nhiên là thân bại danh liệt, mất việc làm, phải chạy trốn đến một thị trấn xa xôi nào đó rồi, ha ha ha ha!"
"Chỉ cần cô ta dám xuất hiện lần nữa, tôi sẽ bắt cô ta lên livestream, để mọi người cùng xem cái loại tiện nhân này trông như thế nào!"
Người phụ nữ dừng lại hai giây rồi lại cười.
Lần này, giọng cô ta dịu dàng hơn nhiều.
"Có người trong bình luận hỏi, tôi và chồng tôi quen nhau như thế nào ư?"
"Thật ra thì, tôi và chồng tôi là thanh mai trúc mã, quen nhau từ hồi cấp ba rồi!"
"Anh ấy tỏ tình với tôi vào ngày tôi tròn mười tám tuổi, đúng vào đầu xuân, một đêm mưa tầm tã, sân thượng trường học đầy hoa lê bị gió thổi bay, chúng tôi đã trao nhau nụ hôn đầu giữa hương hoa ấy."
"Lúc đó tôi nghĩ - dường như chỉ trong chớp mắt, tôi đã trải qua trọn vẹn mười tám năm xuân thì!"
Cô ta càng nói càng kích động, sắc mặt Hứa Diệc Bạch lại càng lúc càng khó coi.
"Nói láo, người đàn bà đi/ên này đang nói cái gì vậy! Đây rõ ràng là chuyện của tôi và em..."
"Đều qua cả rồi."
Lời tôi vừa dứt, m/áu trên mặt người đàn ông rút sạch.
Anh ta ngẩn người đứng tại chỗ, không dám lại gần, chỉ khẽ gọi một tiếng: "Hạ Ngôn."
Tôi quay người bỏ đi.
Lần này, anh ta không đuổi theo nữa.
Về đến nhà, tôi tháo khăn quàng cổ, xoa đôi mắt nhức mỏi.
Vẽ bản thảo cả ngày ở công ty, vẫn còn vài tấm phải về nhà hoàn thiện.
Lục lọi tìm dụng cụ vẽ, kéo ngăn kéo ra, một phong bì ngả vàng không đúng lúc trượt xuống dưới chân.
Tôi ngẩn người vài giây rồi vẫn mở nó ra.
Ngồi trong căn phòng mờ ảo, đọc từ chữ đầu tiên đến dòng cuối cùng.
【Hứa Diệc Bạch, có chuyện này em ngại nói trực tiếp với anh nên đành viết vào thư.】
【Em thích anh.】
【Khoảnh khắc hôn anh, em dường như đã trải qua trọn vẹn mười tám năm xuân thì chỉ trong chớp mắt.】
Tôi tựa vào tường, bình thản nhắm mắt lại.
Hạ Ngôn và Hứa Diệc Bạch năm mười tám tuổi.
Đã lâu không gặp.
Chúng tôi quen nhau ở cấp ba, nhưng không phải là "thanh mai trúc mã" như lời người đàn bà kia nói.
Mà là hai kẻ xui xẻo cùng bị tống vào đồn cảnh sát.
Mẹ Hứa Diệc Bạch mất sớm, trong nhà còn ông bố nghiện bạo hành, lúc được đưa đến chỉ còn một bên mắt là có thể mở ra.
Thật trùng hợp.
Tôi không có mẹ, bố đẻ là một gã s/ay rư/ợu đi/ên cuồ/ng, vừa dùng vỏ chai rư/ợu đ/ập vỡ đầu tôi.
Hứa Diệc Bạch đưa cho tôi một tờ khăn giấy: "Cậu nghĩ chúng ta còn có thể sống đến mười tám tuổi không?"
"Hay là chúng ta cá cược đi."
Tôi lau sạch m/áu trên đầu, giúp anh ấy ép túi chườm lạnh ch/ặt hơn một chút.
"Cược xem chúng ta có thể sống sót bình an đến mười tám tuổi hay không."
Thế là, mọi chuyện sau đó trở nên quái dị nhưng lại hợp lý.
Hứa Diệc Bạch từng đỡ giúp tôi vỏ chai rư/ợu từ tay bố tôi, gương mặt thanh tú ưa nhìn từ đó để lại vết s/ẹo.
Tôi cũng chẳng kém cạnh.
Khi bố Hứa Diệc Bạch bóp cổ anh ấy, tôi rút ngay con d/ao làm bếp trong cặp sách ra.
"Đến đây, sao không đến đi."
"Dù sao thì từ đầu tôi cũng không muốn sống nữa, chi bằng, kéo ông đi ch*t cùng nhé?"
Gã đàn ông ng/u ngốc đó sợ đến mức tè ra quần ngay tại chỗ.
Sau đó, ngày nào tôi cũng trưng ra bộ mặt khó gần, cố tỏ ra hung dữ, mang theo d/ao cùng Hứa Diệc Bạch đi học.
Cho dù ai cũng nói tôi là "đàn bà đanh đ/á", "nữ q/uỷ", tôi cũng chẳng bận tâm.
Chỉ cần có thể bảo vệ Hứa Diệc Bạch.
Tôi nguyện ý mãi mãi giữ bộ mặt lạnh lùng.
Ngày sinh nhật mười tám tuổi, Hứa Diệc Bạch gọi tôi lên sân thượng trường học.
"Hạ Ngôn, còn nhớ không? Đêm đó chúng ta đã hẹn, đều phải sống bình an đến mười tám tuổi."
"Bây giờ, mười tám tuổi đến rồi."
"Tôi muốn hỏi em... con đường phía trước, em có còn nguyện ý đi cùng tôi không?"
Đêm đó, nụ hôn và hương hoa lê cùng rơi xuống.
Tôi mơ hồ nhận ra, mùa xuân mà suốt mười tám năm qua chưa từng cảm nhận được, bắt đầu từ khoảnh khắc này.
Sau đó chúng tôi tốt nghiệp, kết hôn, đi làm.
Hứa Diệc Bạch nhanh chóng bộc lộ tài năng kinh doanh, năm năm thăng ba cấp, nhanh chóng trở thành cánh tay phải của ông trùm tài chính trong thành phố.
Còn tôi thì sao?
Một họa sĩ minh họa không mấy nổi bật, còn thường xuyên tự ti vì sự u ám của chính mình.
Nhưng Hứa Diệc Bạch luôn kiên định ôm lấy tôi.
"Ngôn Ngôn, chúng ta cùng bước ra từ những ngày không thấy ánh sáng, anh hiểu rõ quá khứ của em hơn bất kỳ ai."
"Anh sẽ chấp nhận tất cả mọi thứ của em."