Anh ấy đã bị người dân thành phố A phỉ nhổ suốt nhiều năm trời.

Nhưng lúc này, trước bia m/ộ lại phủ kín những đóa hoa tươi.

Tôi chạm vào tấm bia lạnh lẽo, nước mắt rơi trên đó chỉ để lại những vệt nước sẫm màu.

Sẽ chẳng còn ai lau nước mắt cho tôi nữa.

“Hiểu Hiểu, sao cháu lại ở đây?”

Chú Lý có chút ngạc nhiên.

Sau khi nhìn thấy biểu cảm của tôi, chú ấy đã hiểu ra tất cả.

Đặt đóa cúc trắng trong tay xuống, chú ngập ngừng một lát rồi nói:

“Trước khi thi hành án, Trương Nhược có viết cho cháu một lá thư, giờ đang ở chỗ chú.”

Một lát sau, chú Lý hỏi thêm: “Cháu có muốn xem không?”

“Sau khi gặp cháu, tâm trạng con bé có chút suy sụp, nó xin chú giấy bút và chỉ để lại lá thư này cho cháu thôi.”

“Không cần đâu ạ.”

Tôi thu dọn những bông hoa trước m/ộ Trần Dạng Bạch, ngắt bỏ những cánh hoa héo úa:

“Chú đ/ốt lá thư đó đi.”

“Ngay từ khi Trương Nhược làm việc đầu tiên cho cha nuôi của nó, nó đã mất đi cơ hội được tha thứ rồi.”

Có rất nhiều người qua lại từng nghe về câu chuyện của Trần Dạng Bạch.

Anh vẫn sống động trong tâm trí của tất cả mọi người.

Chỉ là tôi đã mãi mãi mất đi người vị hôn phu chỉ biết nhìn về phía mình.

Đèn đường trong nghĩa trang bật sáng.

Đã là đêm muộn.

Tôi chậm rãi bước ra ngoài, nhìn thấy những cái cây bên ngoài nghĩa trang đã bắt đầu đ/âm chồi nảy lộc.

Lại một mùa xuân nữa đến.

Nhưng trên người tôi chẳng có lấy một chút hơi ấm.

Kể từ khi Trần Dạng Bạch ra đi, tôi không còn biết đến bốn mùa.

Chỉ còn lại nỗi nhớ thương.

(Hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm