Anh ta nhìn theo bóng tôi xa dần, rồi gào thét trong đ/au đớn.
Nghe nói Cố Hoài Cẩn cuối cùng vẫn không xoay được số tiền đó, nên bị người ta tà/n nh/ẫn ch/ặt đ/ứt ngón út.
Kể từ đó, tinh thần anh ta hoàn toàn suy sụp, trở thành một kẻ t/âm th/ần lơ ngơ, rồi bị tống vào b/ệnh viện t/âm th/ần.
Cố Hoài Cẩn cứ gặp ai là lại quỳ sụp xuống, tự t/át vào mặt mình, vừa hối h/ận vừa xin tha thứ.
"Tình Tình, anh có lỗi với em."
"Anh đáng ch*t, anh không xứng với em."
Lúc đó, tôi đang chuẩn bị bay đến nơi cách xa hàng ngàn dặm để đàm phán một hợp đồng trị giá hàng trăm triệu.
Còn về phần Cố Hoài Cẩn, anh ta đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của tôi.
(Hết)