Những lời tâm sự vừa rồi của tôi lại một lần nữa bị chiếc loa phóng thanh phát ra ngoài.
Toàn bộ khách khứa có lẽ đều nghe thấy rõ mồn một.
Tôi bình thản giành lại máy tính bảng, tắt Bluetooth.
“Sao nào, Cố tổng có ý kiến gì với kế hoạch kinh doanh của tôi à?”
Cố Đình Diệp tức đến mức r/un r/ẩy cả người.
“Cô rốt cuộc là gián điệp thương mại do ai phái đến!”
“Hầm trú ẩn bỏ hoang gì chứ? Cô bớt ở đây mà dọa người đi!”
Lâm Uyển Uyển bên cạnh khóc lóc thảm thiết như hoa lê dầm mưa.
“Chị ơi, sao chị lại tung tin đồn thất thiệt về dự án phía Đông hả?
Anh Đình Diệp đã phải thức bao nhiêu đêm trắng vì dự án đó,
sao chị có thể đ/ộc á/c như vậy!”
“Còn nữa, tại sao chị lại nói em là thiên kim giả?”
“Em biết chị gh/en tị vì em nhận được sự yêu thương của ba mẹ Thẩm, nhưng chị cũng không thể vu khống em như thế!”
Tôi nhìn bộ dạng bạch liên hoa đó của cô ta, không nhịn được mà đảo mắt.
“Vu khống cô?”
“Những hóa đơn cô lén lút tẩu tán tài sản sau lưng nhà họ Thẩm, có cần tôi giúp cô in ra rồi dán lên trán không?”
Tiếng khóc của Lâm Uyển Uyển dừng bặt.
Trong mắt cô ta thoáng qua vẻ chột dạ và hoảng lo/ạn tột độ.
Cố Đình Diệp lại hoàn toàn không tin lời tôi nói.
Anh ta trừng mắt nhìn tôi, nghiến răng nghiến lợi.
“Thẩm Nam Ý, cô đúng là một người đàn bà đi/ên.”
“Muốn lật đổ Cố thị? Cô tưởng cô là ai?”
“Từ hôm nay trở đi, c/ắt hết tất cả thẻ đen của cô.”
“Tôi xem thử, rời xa tôi rồi, cô lấy gì để thu m/ua Cố thị!”
Tôi suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.
“Cố Đình Diệp, anh có phải quên rồi không, chiếc thẻ đen đó là tôi tự mình làm.”
“Số tiền sinh hoạt phí hai mươi triệu anh đưa cho tôi mỗi tháng, còn chẳng đủ để tôi m/ua cái khóa túi xách.”
Tôi đứng dậy, phủi lại vạt váy bị nhăn.
“Vì anh không chịu đưa năm mươi triệu cuối cùng,
vậy thì chúng ta gặp nhau ở tòa án đi.”
“Tiền bồi thường vi phạm hợp đồng cộng với phí tổn thất tinh thần, tôi sẽ khiến anh bồi thường đến mức không còn cả cái quần l/ót mà mặc.”
Tôi đi đôi giày cao gót, sải bước rời khỏi đại sảnh khách sạn.
Phía sau lưng truyền đến tiếng gầm thét gi/ận dữ của Cố Đình Diệp.
“Thẩm Nam Ý, cô hôm nay bước ra khỏi cái cửa này thì đừng bao giờ nghĩ đến chuyện quay lại!”
“Tôi tuyệt đối sẽ không đi c/ầu x/in cô!”
Tôi không hề ngoảnh đầu lại, giơ ngón tay giữa về phía anh ta.
Bước ra khỏi khách sạn, tôi hít một hơi thật sâu không khí trong lành.
Ba năm rồi.
Để tìm ra sự thật về việc tôi bị b/ắt c/óc năm xưa, tôi đã ẩn danh đóng giả làm trẻ mồ côi.
Thuận nước đẩy thuyền nhận lời liên hôn của Cố lão gia.
Nhờ vào thế lực nhà họ Cố, cuối cùng tôi cũng đã điều tra rõ mọi chuyện.
Người năm xưa m/ua chuộc bọn buôn người để b/ắt c/óc tôi chính là mẹ ruột của Lâm Uyển Uyển.
Ả đàn bà đ/ộc á/c làm bảo mẫu trong nhà họ Thẩm.
Bà ta đã dùng con gái mình để tráo đổi thân phận với tôi.
Để Lâm Uyển Uyển được tận hưởng vinh hoa phú quý trong nhà họ Thẩm suốt hơn hai mươi năm.
Còn tôi thì phải chịu đủ mọi khổ sở trong trại trẻ mồ côi.
Bây giờ, sự thật đã sáng tỏ, bằng chứng đã rành rành.
Đã đến lúc thu lưới rồi.
Tôi lấy điện thoại ra, gọi một dãy số đã thuộc nằm lòng.
Đầu dây bên kia bắt máy ngay lập tức.
“Bảo bối! Cuối cùng em cũng chịu gọi cho anh cả rồi!”
Giọng nói đầy kích động của Thẩm Nghiễn Chu, chủ tịch tập đoàn Thẩm thị, vang lên.
“Anh cả, em chơi đủ rồi, phái xe đến đón em đi.”
“Được thôi! Mười phút nữa anh đến!”
Chưa đầy mười phút, một đoàn xe gồm mười chiếc Rolls-Royce dừng lại trước cửa khách sạn.
Thẩm Nghiễn Chu nhảy từ chiếc xe đầu tiên xuống, ôm chầm lấy tôi vào lòng.
“Em gái bảo bối của anh, ba năm nay em chịu thiệt thòi rồi!”
Anh nhìn thấy những vụn kem trên mặt tôi, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lùng.
“Cái thằng khốn Cố Đình Diệp đó b/ắt n/ạt em sao?”
“Để anh đi phế nó!”
Tôi kéo anh lại, lắc đầu.
“Không cần làm bẩn tay anh, để em tự làm.”
“Về nhà trước đã, em muốn đi tắm.”
Trở về trang viên nhà họ Thẩm.
Ba mẹ đã đợi sẵn ở cửa, khoảnh khắc nhìn thấy tôi, nước mắt họ tuôn rơi.
“Nam Nam của mẹ, cục cưng của mẹ ơi!”
Cả gia đình ôm nhau khóc nức nở.
Sau khi tắm rửa xong, tôi thay bộ đồ mặc nhà cao cấp, ngồi trên ghế sofa.
Thẩm Nghiễn Chu đưa cho tôi một tệp tài liệu dày cộp.
“Đây là dòng tiền gần đây của tập đoàn Cố thị.”
“Dự án phía Đông đó, nó đã đổ vào đó ba tỷ rồi.”
“Chỉ cần báo cáo kiểm định chất lượng được công bố, nó chắc chắn sẽ ch*t không toàn thây.”
Tôi lật xem tài liệu, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.
“Không vội, cứ để anh ta bay thêm một lúc nữa.”
“Leo càng cao, ngã xuống mới càng đ/au.”
Tôi lấy điện thoại ra, mở trang cá nhân.
Bài đăng đầu tiên là của Lâm Uyển Uyển đăng cách đây năm phút.
Trong ảnh là một chiếc nhẫn kim cương hồng to bằng quả trứng chim bồ câu.
Kèm dòng trạng thái: 【Bất ngờ từ người yêu nhất, có những người cả đời này cũng không bao giờ chạm tới được đâu.】
Bên dưới toàn là những lời tung hô của giới thượng lưu.
Tôi cười lạnh, trực tiếp bình luận bên dưới.
【Chiếc nhẫn kim cương hồng này là hàng tồn kho năm ngoái của trang sức 'Tinh Thần', giá b/án là mười hai triệu.】
【Cố Đình Diệp đến mười lăm triệu tiền n/ợ còn không chịu trả cho tôi, mà lại lấy hàng tồn kho ra để lừa cô sao?】
【Tiện thể nói luôn, 'Tinh Thần' là tài sản đứng tên tôi, cảm ơn Cố tổng đã giúp tôi dọn kho.】
Bình luận vừa xuất hiện, trang cá nhân của cô ta lập tức bùng n/ổ.
Lâm Uyển Uyển xóa bài đăng trong tích tắc.
Nhưng tôi đã chụp màn hình từ lâu rồi.
Không những thế, tôi còn tiện tay đăng lên Weibo.
Kèm dòng trạng thái: 【Cảm ơn Cố thị đã nhiệt tình ủng hộ chương trình xả kho thanh lý của trang sức quốc nội.】
Chưa đầy nửa tiếng, bài đăng này đã chễm chệ trên hot search.