Nghe nói hắn ở trong trại tạm giam khóc lóc thảm thiết, quỳ xuống c/ầu x/in người ta nhắn lời tới Thẩm Vãn Ý, chỉ mong được gặp mặt một lần, nhưng đáp lại chỉ là một câu lạnh lùng của Thẩm Vãn Ý: "Không quen".

Còn tôi, nhờ vào sự "bình tĩnh trước nguy biến" thể hiện trong trận phong ba vừa rồi, cộng thêm năng lực làm việc vốn dĩ đã chăm chỉ, thực tế, tôi đã được Thẩm Vãn Ý phá lệ đề bạt làm quyền giám đốc bộ phận kinh doanh.

Những áp lực tiền thuê nhà từng khiến tôi nghẹt thở, những ngày tháng chắt bóp từng đồng chỉ để tiết kiệm phí giao đồ ăn, dường như chỉ sau một đêm đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời tôi.

Ngay khi tôi đang mặc bộ đồ công sở cao cấp, ngồi trong văn phòng riêng rộng rãi sáng sủa, thong thả nhâm nhi ly cà phê xay tay, thì điện thoại nội bộ ở quầy lễ tân đã phá vỡ sự tĩnh lặng của tôi.

"Giám đốc Kiều, dưới lầu có một người phụ nữ tên Lâm Vũ Vi làm lo/ạn đòi gặp cô, bảo vệ ngăn thế nào cũng không được. Cô ta nói cô ta là bạn thân của cô, có việc gấp mười vạn hỏa tốc muốn c/ầu x/in cô."

Nghe thấy cái tên này, tay tôi cầm tách cà phê khựng lại một chút.

"Cho cô ta lên đi."

Vài phút sau, cửa văn phòng bị đẩy ra.

Nhìn người phụ nữ đang đứng r/un r/ẩy trước cửa, tôi gần như không thể tin vào mắt mình.

Đây vẫn là "công chúa nhỏ tinh tế" mỗi ngày dậy sớm hai tiếng để trang điểm, vì muốn m/ua một chiếc váy đỏ phiên bản giới hạn trị giá mấy chục ngàn tệ mà không tiếc vắt kiệt tiền tiết kiệm của tôi sao?

Lâm Vũ Vi trước mắt, tóc tai rối bời như tổ quạ, sắc mặt vàng vọt, dưới mắt là quầng thâm sâu hoắm.

Cô ta mặc một bộ đồ thể thao rẻ tiền, giặt đến bạc màu, thậm chí còn có một vết dầu mỡ rõ ràng chưa giặt sạch.

Cái vẻ kiêu ngạo, đậm mùi trà xanh đầy ưu thế năm xưa, giờ đây đã bị cuộc sống ngh/iền n/át thành bụi phấn.

Vừa bước vào, đầu gối cô ta đã mềm nhũn, "bộp" một tiếng quỳ xuống tấm thảm Ba Tư sang trọng của tôi.

"Kiều Kiều! Kiều Kiều, cậu c/ứu tớ với!"

Lâm Vũ Vi khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem, bò lồm cồm đến trước bàn làm việc của tôi, định đưa tay túm lấy gấu váy tôi, nhưng đã bị tôi gh/ê t/ởm lùi lại một bước né tránh.

"Sao thế này? Hai ngày trước còn mơ mộng ở chung cư view sông, nhận cổ phần, làm bà Chu, sao giờ lại ra nông nỗi này rồi?"

Tôi khoanh tay trước ngựk, nhìn xuống cô ta, giọng điệu không chút thương hại.

Lâm Vũ Vi khóc càng thảm thiết hơn, cô ta tuyệt vọng đ/ấm xuống mặt đất:

"Người phụ nữ Thẩm Vãn Ý đó quá đ/ộc á/c! Cô ta không những phong tỏa tất cả thẻ của Chu Minh Hiên, mà còn liệt kê toàn bộ số tiền chuyển vào tài khoản của tớ là tài sản chung chuyển dịch bất hợp pháp để đòi lại hết!"

"Không chỉ vậy, cô ta còn thuê luật sư kiện tớ, nói tớ tham gia vào việc gian lận tài chính của công ty. Tất cả tài khoản đứng tên tớ đều bị phong tỏa, giờ tớ đến chỗ ở cũng không có, đến cái bánh bao cũng không m/ua nổi!"

Cô ta ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy cầu khẩn nhìn tôi, như thể đã nắm được cọng rơm c/ứu mạng cuối cùng:

"Kiều Kiều, tớ biết trước đây là tớ có lỗi với cậu, nhưng dù sao chúng ta cũng ở chung với nhau lâu như vậy, chúng ta là bạn thân nhất mà!"

"Cậu bây giờ đã làm giám đốc ở tập đoàn Thẩm thị rồi, cậu giúp tớ c/ầu x/in bà Thẩm được không? Hoặc là, cậu cho tớ mượn chút tiền, để tớ rời khỏi thành phố này, chỉ cần sống sót là được!"

Nghe những lời đạo đức giả đầy vẻ chính nghĩa này của cô ta, cơn gi/ận trong lòng tôi bùng lên.

"Bạn thân?" Tôi cười lạnh, ném mạnh tập tài liệu trên bàn làm việc xuống trước mặt cô ta, "Lâm Vũ Vi, đến nước này rồi mà cậu còn dám nhắc tới hai chữ đó sao? Cậu tưởng tớ là kẻ ngốc không có trí nhớ à?"

Tôi bước từng bước về phía cô ta, ánh mắt lạnh băng:

"Lúc trước là ai ngày nào cũng tẩy n/ão tớ, nói phụ nữ phải biết yêu thương bản thân, lừa tớ tiêu sạch tiền tiết kiệm hơn nửa năm để m/ua chiếc váy đỏ phiên bản giới hạn đó, kết quả là chính mình lại mặc đi ngủ với đàn ông? Là cậu!"

"Là ai biết rõ mình mang th/ai con của gã tra nam, sợ bị chính thất phát hiện, nên lén lút làm giả tờ kết quả khám th/ai, thậm chí còn photoshop tên thành tên tớ, giấu tờ giấy có tên tớ dưới gầm giường tớ, chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng lấy tớ ra làm vật thế thân? Là cậu!"

"Lại là ai, vào cái ngày chính thất dẫn vệ sĩ chặn cửa, không chút do dự đổ vấy trách nhiệm cho tớ, thậm chí còn phối hợp với gã tra nam tung tin đồn nhảm về tớ, nói tớ vì tiền mà chủ động quyến rũ sếp, muốn tớ thân bại danh liệt, khiến bố mẹ tớ ở quê cũng không ngẩng đầu lên được? Vẫn là cậu!"

Tôi nói từng câu từng chữ sắc bén, mỗi câu đều như một cái t/át mạnh giáng xuống mặt cô ta. Lâm Vũ Vi bị tôi dồn đến mức lùi lại từng bước, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, đến một câu phản bác cũng không nói nổi.

"Lúc cậu dồn tớ vào chỗ ch*t, cậu có nghĩ chúng ta là bạn thân không? Khi cậu nóng lòng muốn giẫm lên xươ/ng m/áu của tớ để leo lên, muốn nhìn thấy tớ bị chính thất x/é x/ác, cậu có chút hối h/ận nào không?"

Tôi ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt đang né tránh của cô ta:

"Lâm Vũ Vi, cậu rơi vào kết cục ngày hôm nay, hoàn toàn là quả báo cho sự tham lam vô độ và tâm địa đ/ộc á/c của chính cậu! Cậu mà còn mặt mũi đến c/ầu x/in tớ sao?"

Bình luận lúc này cũng đi/ên cuồ/ng cổ vũ cho tôi, cảm giác sảng khoái khi đá/nh kẻ sa cơ lỡ vận thật sự khiến người ta thấy vô cùng thỏa mãn.

【M/ắng hay lắm! Với loại rắn đ/ộc này thì không được phép có chút nhân từ nào cả!】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bí Ẩn Trên Đầu Lưỡi: Mì Lòng Heo

Chương 15
Lần đầu tiên tôi nghe thấy người chết nói chuyện, là trong một bát mì lòng heo. Đó là ngày thứ ba kể từ khi bạn thân của tôi mất tích. Chồng cô ấy cố vực dậy tinh thần, nấu mì cho mọi người. “Mọi người ăn nhiều một chút, không ăn thì lấy đâu ra sức mà đi tìm người.” Lòng heo được cắt thành những miếng dày, hầm đến mức thơm nức, đậm đà thấm vị. Tất cả mọi người đều cúi đầu ăn ngấu nghiến. Chỉ có tôi nghe thấy một giọng nữ quen thuộc: “Đừng ăn, tôi đang ở trong bát mì.” Đôi đũa trong tay tôi lập tức rơi xuống. Tất cả mọi người đều nhìn về phía tôi. Vương Cường còn tỏ vẻ quan tâm: “Sao không ăn? Không hợp khẩu vị à?” Mặt tôi trắng bệch, nhìn chằm chằm bát mì thơm nức trước mặt. Ngay giây tiếp theo, cô ấy lại lên tiếng. “Đừng vội nói ra.” “Thủ phạm vẫn còn ở trong quán mì.”
Hiện đại
Kinh dị
166