Thẩm Hòe Tự, Giang Tẩm Nguyệt, Tô Kiến Thu, ba anh em nhìn tôi, trong ánh mắt là sự... tâm phục khẩu phục chưa từng có.
Thực sự, hoàn toàn tâm phục khẩu phục.
Thẩm Duật Phong bước đến trước mặt tôi, nhìn bịch khoai tây chiên gần như bị tôi bóp nát trong lòng, bỗng nhiên cười khẽ.
Đó là lần đầu tiên anh cười rõ ràng như vậy trước mặt tôi.
“Sợ à?” Anh hỏi.
Tôi lắc đầu, đặt bịch khoai tây chiên lên bàn trà.
“Tổ cá khô của tôi suýt nữa bị dỡ bỏ rồi.” Tôi có chút tủi thân.
Anh bật cười, đưa tay ra, xoa xoa tóc tôi giống như hôm đó.
“Sẽ không đâu.”
“Từ nay về sau, cái nhà này, em là người quyết định.”
Anh nhìn tôi, trong mắt như có ánh sao rơi xuống, sâu thẳm mà sáng ngời.
“Em muốn nằm thế nào thì cứ nằm thế đó.”
Kiều Uyển không bao giờ xuất hiện nữa.
Cuộc sống quay về đúng nhịp điệu cá khô vốn dĩ thuộc về tôi.
Chỉ là, có vài thứ, rốt cuộc đã khác đi.
Dự án của Thẩm Hòe Tự nhận được vòng gọi vốn thứ hai, trong bữa tiệc mừng công, nó đặc biệt mời tôi một ly rư/ợu (tôi uống Coca), ngượng ngùng nói: “Cảm ơn.” Mặc dù tôi cũng không biết nó cảm ơn tôi vì chuyện gì.
Ban nhạc underground mà Giang Tẩm Nguyệt tham gia đã nổi tiếng trong một lễ hội âm nhạc. Nó nhuộm một mái tóc màu hồng phấn chói lọi, gào thét trên sân khấu những bài hát do chính mình viết. Dưới sân khấu, Thẩm Duật Phong nhíu mày, tôi gặm đùi gà, còn Tô Kiến Thu vẫy gậy phát sáng. Sau khi biểu diễn xong, nó nhảy xuống sân khấu, nhét một chiếc phím gảy guitar có chữ ký vào tay tôi: “Này, cho cô đấy.”
Bức tranh của Tô Kiến Thu giành được giải thưởng quốc tế, ngày chiếc cúp được gửi đến nhà, nó ôm cúp chạy đến trước mặt tôi đầu tiên, khuôn mặt nhỏ nhắn sáng rực: “Lâm Vãn Chiếu! Chúng ta mỗi người một nửa!”
Chiếc ghế sofa cá khô của tôi ngày càng trở nên chật chội.
Thường là tôi đang xem phim, Tô Kiến Thu chen một bên vẽ tranh, Giang Tẩm Nguyệt đeo tai nghe sáng tác nhạc, Thẩm Hòe Tự thỉnh thoảng cũng từ phòng làm việc bước ra, mang theo máy tính xách tay ngồi trên thảm làm việc.
Thời gian Thẩm Duật Phong về nhà ngày càng sớm.
Anh không còn chỉ xem tin tức tài chính nữa, mà sẽ ngồi cạnh tôi, cùng tôi xem những chương trình giải trí vô tri.
Anh vẫn ít nói.
Nhưng có một lần, tôi nhìn thấy nam chính trong tivi tỏ tình đầy tình cảm với nữ chính, không nhịn được mà châm chọc: “Thật sến súa.”
Thẩm Duật Phong bên cạnh đột nhiên nói nhỏ: “Anh thấy cũng được mà.”
Tôi quay đầu nhìn anh.
Anh đang nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng đến mức có thể làm người ta chìm đắm.
“Vãn Chiếu,” anh gọi tên tôi, “cảm ơn em, đã cho anh một mái nhà.”
Trái tim tôi, không hề báo trước, lỡ mất một nhịp.
Ánh nắng xuyên qua cửa kính sát đất chiếu vào, ấm áp vô cùng.
Tôi nằm trên chiếc sofa êm ái, bên trái là ông chồng tỷ phú, bên phải là ba đứa con riêng không còn gai góc như trước, trên bàn trà chất đầy những món ăn vặt tôi yêu thích.
Tôi, Lâm Vãn Chiếu, lý tưởng lớn nhất đời này chính là làm một con cá khô phơi nắng.
Bây giờ xem ra, tôi không chỉ thực hiện được lý tưởng.
Mà còn tiện thể... trở thành người chiến thắng trong cuộc đời.
Ừm, kịch bản này, lấy được thật tốt.
Tôi an tâm nhắm mắt lại, lật người, tiếp tục sự nghiệp cá khô của mình.
Thật thoải mái.
(Hết)