Muốn lôi cô ta ra khỏi chăn.
Cho hai cái t/át thật mạnh cho hả gi/ận!
Sự phẫn nộ khiến tôi ngồi bật dậy.
Lý trí lại bắt tôi nằm xuống.
Nếu làm thế, sướng thì sướng thật.
Nhưng sướng xong là bị kỷ luật, thậm chí là bị đuổi học.
Tôi biết, Trương Đình có qu/an h/ệ trong trường.
Nếu không, cô ta đã chẳng nhanh chóng hạ gục Giang Tuân như vậy.
Hồi còn làm thêm ở quán lẩu.
Tôi tận tai nghe thấy Giang Tuân nói với đám bạn x/ấu của hắn:
“Nếu không phải Trương Đình giúp ông đây vào hội sinh viên, thì cái bản mặt như cái đế giày của cô ta, có cởi sạch đứng đó, ông đây cũng chẳng thèm dựng nổi!”
Lúc đó, tôi rất tức gi/ận.
Tôi lao ra hắt thẳng cốc nước lạnh vào mặt hắn.
Kết quả là bị ông chủ đuổi việc, còn bị Giang Tuân th/ù dai.
Nếu không phải vì thế, hắn đã chẳng phối hợp với Trương Đình để s/ỉ nh/ục tôi.
Tôi kể chuyện này cho Trương Đình.
Cô ta không những không tin, còn bảo tôi gh/en tị vì cô ta có bạn trai đẹp trai như vậy.
“Tào Khê, cậu không thể vì bản thân không tìm được bạn trai mà nhìn đàn ông cả thiên hạ bằng nửa con mắt được? Tớ tin Giang Tuân, anh ấy tuyệt đối không thể làm chuyện có lỗi với tớ! Cậu đừng có mà tung tin đồn thất thiệt nữa, không thì tớ sẽ nhờ pháp luật can thiệp đấy!”
Tôi: …
Được rồi, cô nàng tiêu chuẩn kép.
Không cho người khác nói thật, còn mình thì tung tin đồn nhảm như bay.
Thôi bỏ đi.
Bình tĩnh, phải bình tĩnh.
Tôi không thể đá/nh Trương Đình.
Tôi phải để cô ta nếm trải cảm giác mất đi tất cả.
“Ồn ào cái gì? Tưởng ai cũng như cậu không phải học tiết sáng à? Khó khăn lắm mới ngủ được, lại bị cậu đá/nh thức!”
“Không ngủ thì cút ra ngoài! Đừng ảnh hưởng đến bọn này!”
Trong bóng tối, giọng cao vút của Trương Đình ch/ửi tôi nghe thật chói tai.
Hai tay tôi siết ch/ặt thành nắm đ/ấm.
Tôi nằm xuống chăn, nói: “Vừa mới đăng cái video, ngại quá làm phiền các cậu rồi, tớ ngủ đây.”
Ba giây sau.
Quả nhiên, Trương Đình lại xuất hiện ở phần bình luận của tôi.
“Đại nhân bạn trai kính mến, đây là mỹ nữ ngủ ngon mà em đã cẩn thận tìm cho anh, dạo này em đang đến kỳ, anh chỉ có thể tìm cô bé ngón tay cái thôi, anh hiểu mà, vì tình cảm của chúng ta, anh không duyệt cũng phải duyệt, nhớ kỹ, chỉ được tự giải quyết, dám tìm người khác là anh ch*t chắc!”
Giang Tuân vẫn như mọi khi, trả lời một hàng dấu chấm lửng.
Trương Đình: “Kiểm tra đột xuất! Có nhắn tin với em gái nào không đấy!”
Giang Tuân: “……Không phải đã hứa không thức khuya sao? Hết đ/au bụng kinh rồi à? Còn không nghe lời, ngày mai anh đá/nh vào mông nhỏ của em đấy.”
Yue.
Buồn nôn quá.
Có lẽ vì đã x/é rá/ch mặt nạ hoàn toàn, Trương Đình cũng chẳng buồn giả vờ nữa.
Bình luận lần này.
Thậm chí còn kinh t/ởm và trần trụi hơn mọi lần trước.
Đã bất nhân thì đừng trách tôi bất nghĩa.
Tôi chuyển sang tài khoản phụ, gửi cho Giang Tuân một tin nhắn riêng.
“Anh ơi, mình nói chuyện chút được không?”
Tài khoản phụ của tôi.
Toàn là ảnh tự sướng.
Loại do AI tạo ra, không lộ mặt.
Ngay từ khi Trương Đình bắt đầu lên cơn, tôi đã đoán trước được sẽ có ngày này.
Nói là tài khoản phụ của tôi.
Chi bằng nói, đây là tài khoản được thiết kế riêng cho Giang Tuân.
Tôi hy vọng hơn bất cứ ai, tài khoản này sẽ không bao giờ có ngày được dùng đến.
Bởi vì nếu đã dùng đến.
Nghĩa là tôi đã hoàn toàn rơi vào trạng thái cô lập không ai giúp đỡ.
Vì vậy, việc Giang Tuân trả lời tôi, vốn đã nằm trong dự đoán của tôi.
Giang Tuân: “?”
Khá là cao ngạo.
Nhưng cao ngạo thực sự thì sẽ chẳng thèm trả lời.
Kiểu lăng nhăng khoác lên mình vẻ cao ngạo này.
Thật giả tạo.
Tôi nén sự buồn nôn, nịnh nọt: “Anh ơi, thấy anh là sinh viên Đại học Hoa, giỏi quá ạ! Em cũng muốn thi vào Đại học Hoa!”
Giang Tuân: “Ừ.”
Tôi trò chuyện với hắn suốt cả đêm.
Phần lớn là tôi nói.
Hắn nghe.
Thỉnh thoảng đáp lại vài từ như “Ừ”, “À”.
Tôi cười lạnh hỏi hắn: “Anh ơi, nói chuyện với em làm anh thấy sướng lắm à?”
Hắn gửi lại một dấu chấm hỏi.
Tôi thu hồi tin nhắn.
“Ngại quá ạ, đây là câu nói của nam chính dành cho nữ chính trong cuốn tiểu thuyết em mới đọc, anh ơi, anh có biết nghĩa là gì không?”
Giang Tuân: “Không biết.”
“Anh chỉ biết là ngày nào em cũng thức khuya không ngủ, không lo học mà đọc tiểu thuyết, đừng nói là Đại học Hoa, điểm sàn cũng khó mà vào nổi.”
Tin nhắn này hắn gửi bằng giọng nói.
Tôi nhấn vào nghe.
Giọng trầm thấp.
Cố tình ép ra chất giọng quyến rũ.
Chậc, kinh t/ởm thật.
Tôi mỉm cười nói: “Xin lỗi anh, làm phiền anh lâu quá, bạn gái anh sẽ không gi/ận chứ TT”
Sau vài giây, hắn trả lời.
“Chỗ này không hay đăng nhập, thêm WeChat nói chuyện đi.”
“À, quên nói, anh không có bạn gái.”
Sáng hôm sau.
Tôi nhìn bữa sáng Trương Đình xách trên tay, do Giang Tuân mang đến.
Câu “Anh không có bạn gái” cứ văng vẳng trong đầu.
Không nhịn được mà bật cười.
Bữa sáng Giang Tuân mang đến có ba phần.
Trừ tôi ra, mỗi người một phần.
Trương Đình nhìn tôi với ánh mắt đầy ẩn ý: “Ôi chao, Tào Khê, Giang Tuân thật là bất cẩn quá, sao lại quên mỗi mình cậu chứ.”
“Hay là cậu ăn phần của tớ trước đi?”
Cô ta giả vờ đưa bánh mì sandwich qua.
Tôi nhận lấy.
“Cảm ơn nhé, đúng lúc sắp muộn rồi, không kịp ra căng tin m/ua nữa.”
Chắc cô ta không ngờ tôi lại nhận thật.
Tức đến mức nghiến răng nghiến lợi.
Tôi cười tươi như hoa: “Sao cậu còn đứng đây, không ra căng tin nhanh là muộn thật đấy.”
Trên đường đi đến tòa nhà học.
Tài khoản phụ của tôi, cập nhật một video mới.