U hào hứng kể về trải nghiệm du lịch, con bé đã tham quan các trường đại học hàng đầu thế giới, đi du thuyền sang trọng, cắm trại tại công viên sông băng cùng dì và bạn bè, rồi còn đến Disneyland lớn nhất thế giới nữa.
"Mẹ ơi, dì và bạn dì giỏi thật đấy, họ toàn làm các dự án hàng đầu thế giới, lại còn ki/ếm được rất nhiều tiền!" Ánh mắt U tràn đầy ngưỡng m/ộ.
"Vậy sau này con có muốn có cuộc sống giống như họ không? Vậy thì phải nỗ lực học tập nhé." Tôi trêu con bé.
"Vâng!" U gật đầu.
Yeah, mục tiêu chuyến đi đã đạt được hoàn hảo.
Tiểu Huy ở bên cạnh âm thầm hỏi một câu: "Đi chơi một chuyến thế này tốn bao nhiêu tiền vậy?"
Tim tôi đ/ập thịch một cái, Trần Khánh lại chẳng hề hay biết, buột miệng đáp: "Không rẻ đâu, phải tầm hai ba trăm nghìn tệ ấy chứ."
Tiểu Huy đầy vẻ oán h/ận không thấu nổi, nói: "Hai ba trăm nghìn tệ?! Bố mẹ cháu làm mấy năm cũng không ki/ếm được, chỉ đủ cho một chuyến đi thôi sao? Hai người đối với em gái cũng hào phóng quá rồi đấy."
Tôi vội nói: "Chú của cháu đối với cháu cũng rất hào phóng mà, cái thủ tục mượn học kia, không có hai ba trăm nghìn thì cũng chẳng làm được đâu, tiền này đều là chú cháu bỏ ra cả đấy chứ?"
Thấy tôi bất ngờ vạch trần chuyện anh ta giấu giếm, Trần Khánh vội đá/nh trống lảng: "Không nói mấy chuyện này nữa, ăn cơm, ăn cơm đi."
Tiểu Huy vẫn đầy bất bình, lúc ra khỏi nhà hàng, tôi cố tình đi chậm lại một bước, lặng lẽ theo sau nó, nghe thấy nó hằn học nói với bà nội: "Hóa ra em gái luôn được sống tốt thế này! Cháu cũng là anh nó mà, hôm nay mới là lần đầu tiên được ăn tôm hùm."
Bà nội đầy vẻ xót xa, nhỏ giọng dỗ dành nó: "Cháu ngoan, cháu tranh giành với nó làm gì, nó học xong trung cấp là gả đi rồi, cháu cứ học hành tử tế thi đại học, sau này đồ đạc nhà chú cháu đều là của cháu cả."
Tôi nghiến ch/ặt răng, một nỗi c/ăm h/ận chưa từng có dâng trào trong lòng.
Thi đại học ư? Liệu có học xong nổi cấp ba hay không còn là ẩn số đấy.
Sự oán đ/ộc của Tiểu Huy quá rõ ràng, không thể để U sống chung một mái nhà với nó được.
Vừa hay tôi đã có sắp xếp từ trước, chỉ để con bé ở nhà một đêm, hôm sau tôi đã đưa U đến cơ sở dưỡng lão do cô bạn thân mở.
"Chẳng phải con cũng có hứng thú với ngành điều dưỡng sao? Viện dưỡng lão của dì Nhiên rất cao cấp, con cứ vào đó thực tập trước đi." Tôi cười tủm tỉm nói, rồi ném con bé vào ký túc xá.
Ra khỏi cửa, tôi nói với bạn thân: "Tìm cho nó một cụ già khó tính chút, việc chuyên môn nó không làm được, nhưng cũng đừng để nó rảnh rỗi, kiểm tra đêm, vệ sinh cá nhân, tất cả cứ sắp xếp cho nó làm hết."
Cô bạn tặc lưỡi: "Cậu thực sự nhẫn tâm vậy sao?"
"Tớ nhẫn tâm?" Tôi cười khổ, "Người thực sự nhẫn tâm không làm thế này đâu, họ ngoài miệng gọi cậu là bảo bối, nhưng sự đ/ộc á/c đều giấu trong lòng cả đấy."
Tôi kể lại ngọn ngành sự việc, cô bạn vô cùng phẫn nộ, vỗ ngựk nói: "Cậu yên tâm, điều dưỡng là việc bẩn thỉu vất vả, U từ nhỏ được nuông chiều, không quá một tuần là chắc chắn bỏ cuộc thôi."
"Vậy giao cho cậu nhé." Tôi dặn dò, "Ngày mai tớ phải đi công tác xa rồi, một tháng sau mới về. Tháng này nó cứ ở lại đây, để nó nếm trải mùi vị thực sự, dù nó có kêu khổ kêu mệt cũng không được thả nó về đâu đấy."
Cô bạn đúng là người chị em chí cốt của tôi, vô cùng tận tâm. Trong tháng đó, không chỉ để U nếm đủ mùi khổ cực, mà còn đặc biệt sắp xếp vài chị y tá trò chuyện với con bé.
Trong đó có một cô bé thành tích cấp hai rất tốt, vốn có thể có một tương lai xán lạn, nhưng lại bị bố mẹ trọng nam kh/inh nữ ép phải học trung cấp, chỉ vì muốn cô bé nhanh chóng ki/ếm tiền phụ giúp gia đình.
Cô bé đó rất cầu tiến, ngày nào cũng tranh thủ thời gian tự học, muốn tiếp tục thi đại học.
Cô bé biết lý do U đến thực tập, vừa khóc vừa khuyên nhủ hết lời.
Cô bạn tôi âm thầm quan sát toàn bộ quá trình, lặng lẽ báo tin cho tôi: "Yên tâm đi Dư Lan, U nhà cậu tỉnh ngộ rồi."
Chỉ trong vỏn vẹn hai tháng, con bé đã trải nghiệm hai cuộc đời khác biệt. Ngày đón con về nhà, U vừa khóc vừa ôm lấy tôi: "Mẹ ơi, con hiểu hết nỗi lòng của mẹ rồi, mẹ đăng ký cho con thêm mấy lớp học thêm đi, con muốn học tập tử tế, con muốn đỗ cấp ba trọng điểm, con muốn đỗ đại học 985, 211!"
Trở về nhà, cả tôi và U đều gi/ật mình. Căn nhà bị phá phách tan hoang, đồ đạc của Tiểu Huy vứt lung tung khắp nơi, âm thanh game ồn ào đến nhức óc, lại còn phảng phất mùi th/uốc lá khó chịu.
Ngoại hình của Tiểu Huy cũng thay đổi hoàn toàn, quần áo thể thao đã thay bằng đồ hiệu, tóc uốn nhuộm đủ màu, miệng ngậm điếu th/uốc, cả người trông lấc cấc, chẳng khác nào một tên l/ưu ma/nh đầu đường xó chợ.
Nó xấc xược chào hỏi: "Thím về rồi à? Cháu đang định tìm thím đây, hôm qua cháu đến trường báo danh, bạn cùng lớp cháu điều kiện đều rất tốt, sau này đều là mối qu/an h/ệ cả đấy, cháu phải giao lưu cho tử tế. Cho cháu thêm chút tiền tiêu vặt đi? Bố cháu nói rồi, giờ cháu ở nhà thím, cứ tìm thím mà lấy."
Tôi không hề tức gi/ận, cười nói: "Được thôi, để thím bàn với chú cháu xem cho cháu bao nhiêu là hợp lý nhé."
Tôi không phải đang giả vờ đâu, mà là tâm trạng thực sự rất tốt, vì hôm qua lúc Tiểu Huy báo danh, bài kiểm tra khảo sát đầu vào điểm số thê thảm vô cùng, nhà trường đã phân nó vào lớp kém nhất.
Trọn bộ thiết bị game kia quả là công thần mà.
Chỉ tiếc là số tiền Trần Khánh chạy vạy qu/an h/ệ coi như đổ sông đổ bể rồi.
Đúng lúc này, U trong phòng phát ra một tiếng hét gi/ận dữ.
Tôi chạy vào theo, cũng tức đến lộn ruột.