Ánh mắt hai người nhìn tôi dường như mang theo vẻ lấy lòng, thần sắc cẩn trọng, không dám nói thêm một lời nào, sợ rằng sẽ nói sai ý.
Vậy nên những năm qua, rốt cuộc bố mẹ tôi đã trải qua những gì?
Là vì cảm thấy làm lạc mất tôi nên thấy có lỗi với tôi sao?
Tôi không thốt nên lời an ủi nào, dù sao cũng đã về rồi, sau này tôi sẽ hiếu thuận với họ thật tốt.
Xe dừng lại trong sân nhà chúng tôi.
Tôi xuống xe, nhìn căn biệt thự trước mặt.
Mẹ dừng lại bên cạnh tôi: "Hạ Hạ, đây là ngôi nhà cũ của gia đình mình, con còn ấn tượng gì không?"
Tôi lắc đầu.
Giọng mẹ nghẹn ngào: "Cũng phải, lúc đó con còn quá nhỏ, nếu con có ấn tượng thì đã sớm quay về rồi."
Tôi nắm lấy tay mẹ: "Đừng khóc nữa mẹ, con chẳng phải đã về đây rồi sao."
Tôi cùng bố mẹ đi vào trong.
Vừa vào cửa, tôi đã thấy người làm trong nhà đang dọn dẹp.
Nhìn thấy bố mẹ tôi và tôi đi vào, họ chỉ liếc nhìn một cái, không một ai lên tiếng, cứ thế tiếp tục công việc trên tay.
Hơi kỳ lạ.
"Hạ Hạ về rồi à." Một giọng nữ truyền đến từ cầu thang.
Tôi nghe tiếng ngước mắt nhìn lên.
Chị họ Lâm Vũ Trăn của tôi bước những bước khoan th/ai từ trên lầu đi xuống.
Thấy người làm đang làm việc dưới lầu, Lâm Vũ Trăn cau mày, nghiêm giọng nói: "Không thấy nhị tiểu thư đã về rồi sao? Không biết chào hỏi gì cả à?"
Người làm lập tức buông công việc trên tay, đứng ngay ngắn trước mặt tôi cúi chào: "Chào mừng nhị tiểu thư về nhà."
Lâm Vũ Trăn mỉm cười đi đến trước mặt tôi: "Hạ Hạ, chào mừng em trở về. Chị biết em mới về chắc chắn sẽ rất không quen, em tuyệt đối đừng câu nệ, cũng đừng khách sáo, có gì cần cứ nói với chị bất cứ lúc nào."
Lời vừa dứt, cửa lại truyền đến tiếng động.
Tôi quay đầu nhìn, cặp trung niên này chắc hẳn là chú hai và thím hai của tôi.
Chú hai mặc bộ vest, vác cái bụng bia đi tới: "Đây là Hạ Hạ phải không, ta là chú hai của cháu."
"Không đi sân bay đón cháu là vì vừa rồi có một cuộc họp quan trọng, họp xong là ta lập tức về ngay."
Thím hai cười híp mắt đi đến ghế sofa ngồi xuống: "Sao mọi người đều không ngồi vậy? Hạ Hạ, ngồi đi, đừng khách sáo đừng câu nệ nhé."
Chú hai cũng đi tới ngồi xuống.
Vị trí của hai người đó thuộc về vị trí chủ tọa.
Thú vị thật.
Tôi nhìn về phía bố mẹ.
Bố mẹ tôi cười gượng gạo: "Hạ Hạ, con mới xuống máy bay, có mệt không? Hay là về phòng nghỉ ngơi trước đi."
Tôi vừa định gật đầu thì giọng chị họ lại vang lên.
"Đúng rồi Hạ Hạ, phòng cũ của em hiện tại chị đang ở, dù sao mười lăm năm nay đều là chị thay em phụng dưỡng bác trai bác gái, không thể nào em vừa về đã tranh với chị được chứ?"
Chú hai gật đầu tán thành: "Mười lăm năm nay không có gia đình chúng ta bầu bạn, bố mẹ cháu ở nhà không biết cô đơn đến mức nào."
Thím hai như thể vừa nhớ ra điều gì đó, vẫy vẫy tay với mẹ tôi: "Chị dâu, chị qua đây một chút, em còn có chuyện muốn nói với chị."
Mẹ tôi lập tức đi qua.
Tôi nhíu mày, vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh nhìn mọi chuyện.
Thím hai nắm lấy tay mẹ tôi: "Chị dâu, chúng em ở đây bầu bạn với chị và anh cả bao nhiêu năm nay, hai người cũng phải có chút biểu hiện gì đó chứ?"
"Để cảm ơn, chỗ trang sức hôm nọ chị đấu giá tặng cho em đi. Chúng em cũng không tham lam gì đâu, cộng thêm căn biệt thự ở phía Tây thành phố và dự án mới của công ty là đủ rồi."
Mẹ tôi vậy mà không từ chối, mà quay đầu nhìn bố.
Bố tôi gãi gãi sau gáy: "Cái đó... được..."
"Bố mẹ, hai người giúp con mang hành lý lên lầu trước đi." Tôi lên tiếng, c/ắt ngang lời của bố.
Bố mẹ tôi lập tức đi tới, xách vali của tôi lên.
Chị họ nhắc nhở: "Hạ Hạ, trên lầu hiện tại không có phòng cho em ở đâu..."
Tôi thậm chí không thèm nhìn chị họ, lời của chị ta tôi lại càng không nghe.
Tôi tùy tiện chỉ vào đám người làm đang làm việc đằng kia: "Các người tạm dừng việc trên tay lại, qua đây hết đi."
Người làm rõ ràng đã nghe thấy lời tôi, nhưng cứ như không nghe thấy, vẫn làm việc của mình.
Tôi nghiêm giọng: "đi/ếc hết rồi à? Tôi bảo các người qua đây!"
Người làm đều gi/ật mình, nhìn nhau một cái, lúc này mới buông công việc trên tay, lập tức đi tới.
"Nhị tiểu thư..."
"Nhị tiểu thư gì chứ?" Khóe môi tôi cong lên một đường cong lạnh lẽo, "Bố mẹ tôi chỉ sinh ra mình tôi là con gái thôi."
Chị họ thần sắc khó chịu, giọng điệu cũng lạnh đi một phần: "Hạ Hạ, em mới về, còn chưa hiểu quy củ trong nhà này..."
Tôi mỉm cười: "Chị họ, em đang dạy dỗ người làm nhà em, đây là việc nhà của em, chị đừng xen vào."
Mặt chị họ lập tức đỏ bừng: "Em nói cái gì?"
Thím hai đứng dậy đi tới: "Hạ Hạ, cháu nói chuyện kiểu gì thế..."
Tôi vẫn không để bà ta nói hết câu: "Thím hai, thím là khách, theo lý mà nói cháu không nên ngắt lời thím, nhưng thím hơi vượt quá giới hạn rồi, cháu là người gh/ét nhất những kẻ không có ý thức về ranh giới."
"Cháu đã nói là cháu đang dạy dỗ người làm nhà cháu, mọi người đều không được nói chuyện."
Tôi lại nhìn sang chú hai: "Tốt nhất là chú cũng đừng nói gì."
Chú hai thấy lời định nói bị tôi chặn đứng ngay cổ họng, tức đến mức mặt đỏ gay.
Ánh mắt tôi lại rơi xuống đám người làm trước mặt.
Mọi người đột nhiên cúi chào tôi thật sâu: "Nhị... tiểu thư, có gì phân phó, xin người cứ nói."