Tôi lại bỏ thêm chút tiền, thuê người làm những đoạn chat và ghi âm của họ thành một bài thuyết trình PPT. Chỉ trong chốc lát, không chỉ trang chính thức của Đại học Kinh Bắc bị tấn công, mà ngay cả nhà riêng của Thẩm Tái Kinh và Ôn Nhã cũng bị người ta đến tận nơi ch/ửi bới, đòi đá/nh.
Thẩm Tái Kinh mất việc, Ôn Nhã cũng trở thành kẻ bị người người xua đuổi. Nghe nói chẳng bao lâu sau, dưới sự u/y hi*p t/ự s*t liên tục của mẹ Thẩm, Thẩm Tái Kinh đành bất lực kết hôn với Ôn Nhã.
Vài tháng sau, Ôn Nhã sinh hạ một bé gái. Thái độ của mẹ Thẩm đối với cô ta thay đổi 180 độ. Vốn dĩ chuyện Thẩm Tái Kinh mất việc đã liên quan đến Ôn Nhã, giờ đây mẹ Thẩm lại càng trút hết mọi gi/ận dữ lên đầu cô ta.
Còn Thẩm Tái Kinh, khi đối mặt với những lời cầu c/ứu của Ôn Nhã, anh ta cũng chỉ lạnh lùng gạt tay cô ta ra: "Là cô tự bò lên giường tôi, không ai ép cô sinh đứa trẻ này cả."
Hai người họ trở thành một cặp đôi oán h/ận, nhìn nhau là thấy gh/ét.
Năm đầu tiên chuyển khỏi thành phố Kinh Bắc.
Công ty của Đàm Yến Tây mở rộng sang thị trường nước ngoài, anh đã có được quyền lực thực sự trong tay và chính thức cầu hôn tôi.
Tôi suy nghĩ một chút, đưa ngón tay mình ra: "Em đồng ý."
Con gái đứng bên cạnh cười tr/ộm: "Hì hì hì, thế còn con thì sao? Bố không có quà cho con ạ?"
Đàm Yến Tây cưng chiều quẹt nhẹ lên chóp mũi con bé, rồi bế con lên và đeo vào tay cô bé một chiếc nhẫn nhỏ: "Cô bé lém lỉnh này, bố cũng đã chuẩn bị cho con rồi."
Nhìn ánh mặt trời đang dần lên cao ở phía xa, khóe môi tôi cong lên một nụ cười hạnh phúc.
Cuối cùng, tôi cũng đã có được mái ấm mà mình hằng mơ ước.
(Hết)