Cha mỗi ngày đều lừa dối mẹ

Chương 2

02/07/2026 13:34

Một đứa trẻ chín tuổi thì làm được gì cơ chứ? Tôi đến bếp ga còn chẳng với tới, giấy báo họp phụ huynh cũng chẳng biết ký, ngay cả ngăn kéo bố khóa nhật ký tôi cũng phải đứng lên ghế nhỏ mới chạm được.

Nhưng tôi biết chép chữ.

Mẹ đã dạy tôi.

Bà nói: “Nhà mình bố con chữ x/ấu, sau này con phải viết cho đẹp, lấy lại thể diện cho nhà họ Trần chúng ta.”

Vì thế, tôi chép từng chữ một.

Chép những lời nói dối ông viết cho bà, cũng chép cả những lời thật lòng ông chẳng dám thốt ra.

Tôi nghĩ, đợi mẹ tỉnh lại, tôi sẽ đưa cả hai bản cho bà xem.

Để bà tự chọn, xem bà tin vào phiên bản bố đọc cho bà nghe, hay tin vào phiên bản ông giấu ở mặt sau.

Nhưng tôi đoán bà sẽ chọn phiên bản mặt trước.

Bởi vì mẹ tôi, bản lĩnh lớn nhất chính là giả vờ hồ đồ.

Giống như việc bà thừa biết lương bố chỉ có năm nghìn hai trăm tệ,

mỗi tháng ngân sách mỹ phẩm của bà là một nghìn năm trăm tệ, căn bản là không đủ, nhưng bà chưa bao giờ vạch trần ông, vì trong một nghìn năm trăm tệ đó, có năm trăm tệ là ông nhịn tiền th/uốc lá mà ra.

Bà cứ giả vờ như bộ mỹ phẩm nội địa bốn mươi tệ đó thực sự là hàng cao cấp.

Bố tôi cũng giả vờ tin là thật.

Họ, một người diễn giỏi hơn một người.

Còn tôi là khán giả duy nhất.

Có lẽ cũng là người ghi chép duy nhất.

Tôi viết ngày tháng ở góc trên bên phải trang đầu tiên.

Sau đó thêm một dòng tự sự ở phía dưới cùng:

“Bố hôm nay lại khóc trong xe, nhưng ông không biết là tôi đã thấy.”

“Tôi cũng khóc, nhưng ông cũng không biết.”

“Cả hai chúng tôi đều đang giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.”

“Mẹ ơi, mẹ mau tỉnh lại đi, nếu không tỉnh lại nữa, con sợ hai bố con con không diễn tiếp nổi nữa đâu.”

Ngày thứ bảy.

Bố bắt đầu đứng ngoài cửa ICU đọc nhật ký cho mẹ nghe.

Trước đó ông chỉ viết, không đọc.

Là cô y tá tóc ngắn ở quầy trực nói với ông: “Có nghiên c/ứu cho thấy b/ệnh nhân hôn mê thực ra có thể nghe thấy âm thanh, anh nói chuyện với chị ấy nhiều vào, sẽ có tác dụng kí/ch th/ích.”

Bố tôi lúc đó sững người một lúc, rồi hỏi một câu mà tôi thấy cực kỳ ngốc nghếch:

“Vậy... cô ấy có nghe ra giọng tôi bị khàn không?”

Cô y tá cười: “Sao, sợ vợ xót anh à?”

Ông không trả lời, cúi đầu bước đi.

Chiều hôm đó, ông ra hiệu th/uốc bên đường m/ua hai hộp ngậm trị ho.

Đúng tám giờ tối ngày thứ bảy, ông đứng trước cánh cửa phòng ICU đó.

Ông hắng giọng.

Rồi bắt đầu đọc.

Lần đầu tiên đọc, giọng ông r/un r/ẩy.

Tôi trốn sau trụ c/ứu hỏa ở góc hành lang, ló nửa cái đầu ra, nhìn bóng lưng ông.

Ông mặc chiếc áo khoác gió màu xám đã giặt đến bạc màu, ở cổ áo có một đoạn chỉ mẹ kh//âu lại từ năm ngoái, bà chê màu chỉ không đúng, còn cãi nhau với bố một trận: “Không m/ua được sợi chỉ màu xám à? Cứ phải dùng màu đen, trông như miếng vá ấy.”

Bố bảo: “Mặc được là được rồi.”

Mẹ đáp: “Vậy ông cứ mặc miếng vá cả đời đi.”

Ông thực sự đã mặc nó cả đời.

Bây giờ vẫn đang mặc.

Ông đứng thẳng tắp trước cửa ICU, giống như ngày trước đứng dưới giàn giáo ở công trường báo cáo kiểm tra an toàn, ưỡn ngựk, nhưng đôi chân lại mềm nhũn, tôi thấy đầu gối chân phải của ông đang hơi khuỵu xuống.

“Hôm nay là ngày thứ bảy.” Ông mở lời.

“Vợ à,

hôm nay ở nhà mọi chuyện đều ổn cả.”

Lại là câu này.

Câu đầu tiên trong mỗi bài nhật ký của ông đều là câu này, như một khuôn mẫu cố định, như lời thoại duy nhất ông thuộc lòng.

“Thằng bé ở trường thể hiện rất tốt, giáo viên chủ nhiệm gọi điện về khen nó, bảo nó nghe giảng rất chăm chú, bài văn còn được chọn làm bài mẫu nữa.”

Không có.

Giáo viên chủ nhiệm gọi điện hôm nay là vì tôi đ/ấm bạn cùng bàn trong giờ ra chơi.

Bạn ấy nói: “Trần Nhất Bạch, mẹ mày sắp ch*t rồi phải không? Mẹ tao bảo người vào ICU đều không sống nổi đâu.”

Tôi đ/ấm nó chảy m/áu mũi.

Cô giáo bảo bố đến trường, ông không đến, ông nhờ bà Vương đi thay.

Khi bà Vương giải thích với cô giáo, giọng bà cũng r/un r/ẩy.

“Mẹ cháu nhập viện rồi, bố cháu... không đi được, tôi là hàng xóm, để tôi đưa thằng bé về trước.”

Cô giáo nhìn tôi, không nói gì thêm.

Tôi không khóc.

Sau khi về nhà, tôi chỉ viết lại câu nói của bạn cùng bàn vào cuốn nhật ký của riêng mình, rồi viết ở bên dưới:

“Mẹ tôi sẽ không ch*t.”

“Không bao giờ.”

Tôi viết hai chữ “không”, vì một chữ là không đủ.

Nhật ký mặt trước,

ngày thứ 10:

“Vợ à, báo cho em một tin tốt, công trường lại có dự án mới, quản lý bảo sẽ ưu tiên anh, tuần sau anh đi làm lại.”

Thế là ổn rồi, chi phí sắp tới không phải lo nữa. Thằng bé dạo này rất ngoan, tự làm bài tập, không cần nhắc nhở.

Em xem, em không ở nhà, nó lại tự giác hơn, xem ra bình thường toàn bị em quản đến phát phiền. Đùa chút thôi, em mau khỏe lại, khỏe rồi về quản nó tiếp.

Nhật ký mặt sau, ngày thứ 10:

“Đã b/án nhẫn cưới, được bốn nghìn tệ, giá vàng giảm rồi, năm đó m/ua mất sáu nghìn tám trăm tệ. Cô ấy thử bảy tám cái ở quầy, cuối cùng chọn cái rẻ nhất, bảo để dành tiền m/ua sữa bột cho con.

Mình đúng là khốn nạn, đến một chiếc nhẫn tử tế cũng chưa từng cho cô ấy. Bốn nghìn tệ, đủ cầm cự một ngày rưỡi, cái máy đóng tiền ở cửa ICU giờ mình nhắm mắt cũng thao tác được.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Trường An Kiến Tuyết

Chương 28
Ngày ta đến Trường An tìm thân nhân, giữa đường bị một tên trộm nhỏ cướp mất tay nải. Bên trong là chút bạc lộ phí ít ỏi còn lại của ta, và một miếng ngọc bội chứng minh thân phận. Đang lúc hoang mang bất lực. Đúng lúc phủ Vĩnh Ninh Hầu treo bảng tìm người biết y lý, giỏi xoa bóp trị liệu. Ta vội vàng gỡ bảng. Nhị công tử bị gãy chân vừa nhìn thấy ta đã trợn trắng mắt, tiện tay ném chén trà về phía quản gia: “Ngươi từ đâu lôi ra cái ăn mày gầy trơ xương này? Muốn ta chết sớm hơn à?” Ta co cổ lại, sợ bị vạ lây. Lại sợ vị thiếu gia nóng tính này sẽ đuổi ta đi. Liền lập tức lao tới trước mặt hắn, ngồi xổm xuống, tìm đúng huyệt ở chân rồi ấn mạnh xuống. Nửa nén hương sau, ta mồ hôi đầm đìa ngẩng đầu: “Thiếu gia có cảm giác không?” Thiếu niên nhìn ta bằng ánh mắt lạnh lùng như nhìn kẻ ngốc: “Ngươi đang ấn vào cái chân không bị thương. Ngươi nói xem ta có cảm giác không?” “Thích ấn đúng không? Vậy thì ở lại đây mà ấn mỗi ngày.”
Cổ trang
Ngôn Tình
26
Kẻ Mạo Danh Chương 11