Kết hôn ba mươi lăm năm, tôi và Trịnh Vệ Đông vẫn luôn chia đôi mọi chi phí.
Lương anh tám nghìn, lương tôi ba nghìn rưỡi.
Tiền điện nước, gas, phí quản lý, mỗi người trả một nửa. Tiền v/ay m/ua nhà, mỗi người một nửa. Tiền m/ua rau th!t, cũng mỗi người một nửa.
Buổi trưa anh ăn th!t kho tàu, cá hấp ở căng tin cơ quan. Buổi tối lại thường xuyên rủ đồng nghiệp ra quán nhậu vài ly.
Còn tôi?
Một đĩa dưa muối, ba cái bánh màn thầu.
Sáng ăn thế, trưa ăn thế, tối vẫn ăn thế.
Trọn vẹn ba mươi lăm năm, mười hai nghìn bảy trăm bảy mươi lăm ngày.
Hôm nay là ngày tôi nghỉ hưu.
Tôi mang chiếc thùng giấy cuối cùng ra khỏi phòng tài chính trường học, điện thoại reo lên.
Trịnh Vệ Đông.
“Vợ à, mau về đi, có tin tốt lắm.”
Anh gọi tôi là vợ.
Lần cuối anh gọi thế, là vào hai mươi năm trước, khi anh mượn tôi tiền đóng tiền đặt cọc m/ua nhà. Số tiền ấy đến giờ vẫn chưa trả.
Tôi rảo bước về nhà.
Vừa mở cửa, đã thấy hai người ngồi trên ghế sofa phòng khách.
Bố chồng Trịnh Quốc Cường, mẹ chồng Vương Tú Lan.
Cửa ra vào chất hai chiếc vali lớn, cạnh tủ giày còn hai túi dệt, căng phồng.
Trịnh Vệ Đông cười cười, từ bếp bưng ra một đĩa dưa hấu đã c/ắt sẵn.
“Thanh Tuyết, sau này bố mẹ ở cùng mình nhé.”
Tôi nhìn hai cụ.
Vương Tú Lan vắt chân chữ ngũ, chẳng thèm liếc tôi, cầm miếng dưa hấu cắn một miếng.
Trịnh Quốc Cường thì gật đầu với tôi.
“Đã bàn bạc với tôi chưa?” Tôi hỏi.
Trịnh Vệ Đông đặt đĩa dưa lên bàn trà, phủi nước trên tay.
“Chẳng phải đang bàn với em đây sao. Bố mẹ già rồi, ở quê không ai chăm sóc, đón về là lẽ đương nhiên.”
“Nhà chỉ có hai phòng ngủ.”
“Dọn dẹp phòng sách là được.”
“Đó là phòng của Hiểu Nghiên.”
“Một năm Hiểu Nghiên về được mấy lần?”
Tôi im lặng.
Vương Tú Lan lúc này mới lên tiếng.
“Con dâu trưởng à, mẹ đã bàn với bố con rồi. Con cũng nghỉ hưu rồi, vừa khéo ở nhà nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa. Vệ Đông công việc bận, con cũng đừng rảnh rỗi.”
Tôi quay sang nhìn Trịnh Vệ Đông.
Anh xoa xoa tay.
“À, Thanh Tuyết, còn chuyện này nữa. Thôi mình đừng chia đôi nữa. Lương hưu của em cũng không cao, sau này chi tiêu trong nhà anh lo. Em chỉ việc chăm bố mẹ, đi chợ nấu cơm giặt giũ, đỡ phải tính toán qua lại làm gì.”
Tôi đứng ở cửa, tay vẫn ôm chiếc thùng giấy.
Ba mươi lăm năm.
Lương anh gấp đôi tôi,
lúc chia đôi tiền thì chẳng thèm chớp mắt.
Khi tôi ngày ngày ăn dưa muối với bánh màn thầu, anh ở ngoài nhúng lẩu, ăn th!t nướng.
Khi tôi nộp xong các khoản phí, trong túi chẳng còn lại vài trăm tệ, anh lái chiếc Passat chạy khắp thành phố.
Giờ đây, tôi nghỉ hưu.
Không cần chia đôi nữa.
Chuyển sang làm người giúp việc không lương.
“Thanh Tuyết, đứng ngẩn ra làm gì, mau bê hành lý của bố mẹ vào, rồi ra siêu thị một chuyến, trong tủ lạnh chẳng có gì cả.” Trịnh Vệ Đông giục.
Tôi đặt thùng giấy xuống đất.
“Tôi có vài câu hỏi.”
“Có gì ăn cơm xong hãy nói.”
“Nói luôn bây giờ.”
Nụ cười trên mặt Trịnh Vệ Đông cứng đờ.
“Lương hưu của tôi hai nghìn tám. Anh bắt tôi làm người giúp việc toàn thời gian, giá thị trường một tháng năm nghìn. Anh có trả lương theo tháng không?”
“Em nói gì vậy? Chăm bố mẹ chồng còn đòi tiền?”
Vương Tú Lan vỗ tay vịn sofa.
“Ngày xưa gả vào nhà họ Trịnh, ăn của Trịnh dùng của Trịnh, phụng dưỡng người già là đạo lý đương nhiên.”
“Chia đôi suốt ba mươi lăm năm nay, có bữa cơm nào là tôi ăn không công đâu?”
Phòng khách im bặt.
Trịnh Vệ Đông sắc mặt thay đổi.
“Thẩm Thanh Tuyết, em có ý gì?
Trước mặt bố mẹ, em định trở mặt à?”
Tôi nhìn anh.
“Hôm nay tôi chuyển ra ngoài ở.”
“Em nói gì?”
“Tôi nói, tôi chuyển ra ngoài ở. Căn nhà này, từ hôm nay, không còn liên quan gì đến tôi nữa.”
Chương 2
Trịnh Vệ Đông tưởng tôi đùa.
Anh cười một tiếng.
“Em chuyển ra ngoài? Chuyển đi đâu? Lương hưu hai nghìn tám, ở thành phố này thuê phòng đơn còn không đủ.”
Vương Tú Lan cũng cười.
“Vệ Đông đừng để ý nó, đang làm nũng đấy. Đàn bà con gái là vậy, dỗ dành một chút là xong.”
Chẳng ai coi là nghiêm túc.
Tôi không nói thêm gì.
Quay người vào phòng ngủ, kéo ra một chiếc vali.
Trong tủ quần áo, đồ của tôi chẳng có bao nhiêu. Vài bộ đồ thay, một chiếc túi đeo cũ, một xấp sổ tiết kiệm, và tờ giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà bị ép dưới cùng.
Tôi xếp đồ vào vali, kéo nó ra khỏi phòng ngủ.
Trịnh Vệ Đông vẫn đứng ở phòng khách.
“Em thật sự muốn đi?”
“Ừ.”
“Được, em đi. Đi rồi đừng hòng quay lại.”
“Sẽ không quay lại nữa.”
Lúc tôi đang thay giày, Vương Tú Lan nói một câu.
“Đi sớm cho xong, mẹ đã sớm nhìn nó không vừa mắt. Ba mươi lăm năm rồi,
không đẻ cho Vệ Đông thằng con trai, chỉ có một con gái tốn tiền, còn suốt ngày mặt mày ủ rũ.”
Tôi ngồi xổm ở cửa buộc dây giày.
“Mẹ chồng, Hiểu Nghiên năm ngoái vừa thi đỗ cao học.”
“Cao học thì có ích gì? Con gái lấy chồng như nước đổ lá khoai.”
Tôi đứng dậy.
Nhìn Vương Tú Lan một cái, lại nhìn Trịnh Vệ Đông.
Ba mươi lăm năm.
Trong ngôi nhà này, tôi chưa bao giờ được coi là một con người, mà chỉ là một chức năng.
Chức năng giặt giũ nấu cơm, chức năng sinh con, chức năng trả một nửa tiền v/ay m/ua nhà.
Giờ thêm một cái nữa – chức năng phụng dưỡng người già.
“Tạm biệt.”
Tôi kéo vali ra khỏi cửa.
Lúc thang máy đi xuống, điện thoại lại reo.