"Ta nói sai sao? Huyết mạch công chúa vô cùng quý giá, sinh mẫu cũng phải trong sạch."
Thẩm Thanh Hòa chưa kịp mở lời, Đoàn Đoàn đã hỏi trước: "Nương ta không sạch chỗ nào?"
Ninh Quận vương phi nghẹn lời.
Đoàn Đoàn lại nói: "Nương ta cho con cơm ăn, mời đại phu cho ông ngoại, người rất tốt."
Mấy nữ quyến bên cạnh nhìn nhau.
Tạ Thừa Chiêu nhìn Ninh Quận vương phi.
"Ngươi có ý kiến với con gái của trẫm sao?"
Ninh Quận vương phi vội vã hành lễ.
"Thần phụ không dám."
Thẩm Thanh Hòa nói: "Vương phi không phải không dám, mà là không có bằng chứng."
Sắc mặt Ninh Quận vương phi đỏ bừng.
Thẩm Thanh Hòa dắt Đoàn Đoàn tiến lên.
"Hôm nay tra là tra huyết mạch của đứa trẻ, không phải xuất thân của ta. Nếu có ai cảm thấy ta không xứng, có thể đợi tra xong bằng chứng, rồi hãy nói thẳng trước mặt."
Tạ Lâm An lắc quạt.
"Thẩm cô nương nói chuyện thật gọn lẹ."
Tông chính cầm lấy khóa bạc, ngọc bài, khẩu cung của Tiết m/a m/a, sổ sách Thượng Hương Cục, từng món một kiểm chứng.
Có người nghi ngờ niên đại của ngọc bài.
Cao Đức lập tức mời lão thợ thủ công trong nội khố đến.
Lão thợ quỳ xuống nói: "Đây là ngọc bài tiên Thục phi nương nương năm đó chuẩn bị cho tiểu công chúa, trong cung chỉ làm hai chiếc, một chiếc theo tiểu công chúa hạ táng, một chiếc thất lạc."
Trong điện xôn xao.
Sắc mặt Tạ Thừa Chiêu thay đổi.
"Thất lạc?"
Lão thợ đáp: "Năm đó sau khi Thục phi nương nương sảy th/ai, không, là sau khi công chúa yểu mệnh, kiểm kê nội khố thiếu mất một chiếc."
Tạ Lâm An nheo mắt.
"Nghĩa là, có người đã tr/ộm chiếc ngọc bài này từ trước khi Đoàn Đoàn chào đời."
Liễu Minh Diên quỳ ngoài điện, bỗng hét lên: "Không phải ta tr/ộm!"
Mọi người đồng loạt nhìn nàng ta.
Tạ Lâm An cười nói: "Không ai hỏi ngươi."
Liễu Minh Diên cúi đầu, môi trắng bệch.
Tông chính trầm giọng nói: "Chứng vật khớp nhau, thân phận Minh Châu công chúa không nghi ngờ gì nữa."
Ninh Quận vương phi không dám nói thêm lời nào.
Đoàn Đoàn lại nhìn bà ta.
"Ngươi phải xin lỗi nương ta."
Ninh Quận vương phi sững sờ.
Tạ Thừa Chiêu không lên tiếng.
Tạ Lâm An đứng xem kịch vui.
Ninh Quận vương phi đành phải cúi người trước Thẩm Thanh Hòa.
"Thẩm cô nương, vừa rồi là ta lỡ lời."
Đoàn Đoàn nghiêm túc sửa lại.
"Phải nói xin lỗi."
Trong điện có người bật cười khẽ.
Ninh Quận vương phi mặt đỏ bừng.
"Xin lỗi."
Thẩm Thanh Hòa xoa đầu Đoàn Đoàn.
"Nghe thấy là được rồi."
Ngoài tông miếu, tộc nhân nhà họ Liễu quỳ rạp cả một vùng.
Liễu Sùng vẫn còn cố chấp.
"Bệ hạ, Thần phi có tội, nhưng nhà họ Liễu không biết chuyện."
Tạ Lâm An lấy ra một xấp ngân phiếu.
"Quốc công gia, đừng vội. Ngân phiếu chảy ra từ tiền trang nhà họ Liễu, m/ua chuộc Hình Ngục Tư, m/ua chuộc Thượng Hương Cục, m/ua chuộc tiểu nhị khách điếm. Mỗi tờ đều có người nhận."
Liễu Sùng nói: "Tiền trang mở cửa làm ăn, ngân phiếu lưu thông là chuyện bình thường."
Thẩm Thanh Hòa bỗng lên tiếng.
"Vậy còn tam công tử nhà họ Liễu thì sao?"
Liễu Hành Chi bị áp giải lên, cả người không còn khí thế như hôm qua.
Hắn nhìn thấy Liễu Sùng, lập tức khóc lóc kêu c/ứu.
"Phụ thân c/ứu con!"
Liễu Sùng nhắm mắt.
Liễu Hành Chi sốt ruột.
"Người không thể mặc kệ con! Năm đó chính người bảo, chỉ cần muội muội ngồi vững ngôi phi vị, nhà họ Liễu có thể tiến thêm một bước. Người nói một con gái thương nhân chẳng là gì cả."
Liễu Sùng mở bừng mắt.
"Hỗn xược!"
Liễu Hành Chi gào lại.
"Con có hỗn xược cũng là do người ép!"
Tông thất vây xem bàn tán xôn xao.
Liễu Minh Diên quỳ bên cạnh, bỗng thấp giọng nói: "Phụ thân, giờ đã biết cảm giác bị vứt bỏ là thế nào chưa?"
Liễu Sùng nhìn nàng ta.
Liễu Minh Diên cười rất cay đắng.
"Người đưa con vào cung, dạy con tranh, dạy con đoạt. Giờ xảy ra chuyện, người là kẻ đầu tiên phủi sạch qu/an h/ệ với con."
Thẩm Thanh Hòa nhìn họ cắn x/é lẫn nhau, không chen lời.
Tạ Thừa Chiêu hạ lệnh.
"Liễu Sùng đình chỉ chức vụ, những kẻ liên quan trong nhà họ Liễu giao cho tam ti hội thẩm. Liễu Minh Diên phế làm thứ dân, đuổi khỏi cung cấm, suốt đời không được vào kinh."
Liễu Minh Diên ngẩng phắt đầu.
"Bệ hạ, ngài ngay cả lãnh cung cũng không cho thần thiếp sao?"
Tạ Thừa Chiêu nói: "Trong cung không có chỗ cho ngươi."
Liễu Minh Diên nhìn Đoàn Đoàn.
"Ta thua một đứa trẻ sao?"
Thẩm Thanh Hòa nói: "Ngươi thua chính bản thân mình."
Khi Liễu Minh Diên bị lôi đi, vẫn còn đang gọi tên Tạ Thừa Chiêu. Nhưng không một ai xin tha cho nàng ta.
Ba ngày sau, địa chỉ cũ của cửa hàng lụa nhà họ Thẩm.
Niêm phong được x/é bỏ.
Thẩm Hoài Chương ngồi trên xe lăn, nhìn tấm biển hiệu, nước mắt rơi xuống.
Thẩm Thanh Hòa đặt sổ sách trở lại quầy.
Đoàn Đoàn nằm bò bên cạnh quầy.
"Ông ngoại, đây là nhà sao?"
Thẩm Hoài Chương gật đầu.
"Phải."
Tạ Lâm An dựa vào cửa.
"Thẩm lão gia, bệ hạ ban thưởng trạch viện mới, các người không ở sao?"
Thẩm Thanh Hòa nói: "Trạch viện sẽ ở, cửa tiệm cũng phải mở."
Tạ Lâm An nhướng mày.
"Nàng còn làm ăn sao?"
Thẩm Thanh Hòa nhìn y.
"Không làm ăn, đợi người ta bố thí sao?"
Tạ Lâm An bật cười.
"Có chí khí."
Đúng lúc này, một chiếc xe ngựa dừng lại trước cửa.
Ninh Quận vương phi xuống xe, phía sau theo vài quý phụ.
Trên mặt bà ta có chút không tự nhiên.
"Thẩm cô nương, nghe nói Minh Châu công chúa thích lụa mềm, ta tới đặt vài xấp."
Thẩm Thanh Hòa không nhận ngay.
Ninh Quận vương phi nghiến răng.
"Hôm trước ở tông miếu, là ta nhanh miệng. Hôm nay là thật lòng tới tạ lỗi."
Đoàn Đoàn thò đầu từ sau quầy.
"Phải trả tiền."
Ninh Quận vương phi sững sờ, rồi bật cười.
"Trả, trả theo giá cao nhất."
Thẩm Hoài Chương cũng cười.
Thẩm Thanh Hòa cầm lấy bàn tính.
"Vương phi muốn mấy xấp?"
"Mười xấp."
Ngoài cửa lại tới thêm vài cỗ xe.
"Ta cũng đặt."
"Để lại cho ta loại vân mây nhé."
"Thẩm cô nương, trước kia là hiểu lầm."
Tạ Lâm An thấp giọng nói: "Nàng xem, đây chính là kinh thành. Gió chiều nào xoay chiều ấy còn nhanh hơn lật sách."