Cô ta không đáp, vẫn tiếp tục gào khóc. Tôi lại nhìn về phía Phong Đô Đại Đế.

“Bệ hạ, số công đức Triệu Minh Viễn tham ô quá lớn.”

“Có phải nên kiểm kê lại một lượt để tránh sai sót không ạ?”

Ông lập tức gật đầu.

“Truyền chỉ của trẫm.”

“Phàm là người lĩnh lại công đức, đều phải đến Điện Công Đức báo cáo đối soát!”

Chẳng bao lâu sau, bên ngoài Điện Công Đức đã xếp thành một hàng dài. Sau nửa canh giờ, việc đối soát mới hoàn tất.

Qua kiểm tra, toàn bộ số công đức mà Triệu Minh Viễn tham ô những năm qua đều nằm trên người Triệu Hoa Nhi.

Kết quả này nằm ngoài lý lẽ nhưng lại nằm trong dự liệu.

Phong Đô Đại Đế tức đến mức râu ria dựng ngược.

“Triệu Minh Viễn, ngươi thật là ng/u xuẩn hết chỗ nói.”

“Nuông chiều đến mức này, hậu thế sao có thể nên người!”

Triệu Minh Viễn mặt mày xám xịt, không đáp lời. Đại Đế cũng chẳng bận tâm, tiếp tục ra lệnh.

“Tần Quảng Vương!”

“Thần có mặt!”

“Lấy Hình điển địa phủ ra đây!”

Tôi chỉnh lại vẻ mặt. Đã đối soát xong, giờ là lúc luận tội định hình.

Chẳng mấy chốc, Tần Quảng Vương mang Hình điển đến, dâng lên cho Đại Đế. Đại Đế lại đưa ngược lại. Tần Quảng Vương bất đắc dĩ, chỉ đành hắng giọng, trầm giọng đọc.

“Qua kiểm tra, Thập Điện phán quan Triệu Minh Viễn, phạm...”

Chỉ riêng tội trạng thôi mà ông ta đã đọc suốt một khắc đồng hồ. Sau đó mới đến lượt hình ph/ạt.

“Số tội cộng dồn, theo lệ phán vào Vô Gián địa ngục.”

“Chịu hình ph/ạt liệt hỏa phanh dầu!”

“Lệt... liệt hỏa phanh dầu?”

Nghe đến đây, nước mắt Triệu Hoa Nhi cũng bị chặn đứng.

“Các người không thể đối xử với ông nội ta như vậy!”

Tần Quảng Vương không thèm để ý đến cô ta, đọc tiếp.

“Qua kiểm tra, cháu gái của Triệu Minh Viễn là Triệu Hoa Nhi.”

“Phạm tội cư/ớp đoạt công đức, mạo danh Tuần Dương sứ!”

“Xét thấy còn nhỏ dại không biết gì, lại bị Triệu Minh Viễn lừa dối.”

“Theo lệ, phán làm sai dịch tại địa phủ.”

“Năm trăm năm!”

Lời vừa dứt, tôi thấy Triệu Minh Viễn rõ ràng thở phào nhẹ nhõm. Với những việc cô ta làm, giữ được mạng đã là vạn hạnh rồi. Nhưng Triệu Hoa Nhi vẫn không thể tin nổi.

“Năm... năm trăm năm!”

“Không, ta không muốn làm sai dịch, không muốn làm tội nhân!”

Tôi nhìn xuống cô ta từ trên cao, khẽ cười.

“Triệu Hoa Nhi, yên tâm đi.”

“Ở địa phủ ngoài cô ra, không ai nói q/uỷ sai là tội nhân cả.”

Đọc xong tội trạng, Tần Quảng Vương cuối cùng cũng nhẹ nhõm.

“Được rồi, áp giải hai kẻ này đi!”

Nhận lệnh, Ngưu Đầu Mã Diện lập tức tiến lên. Họ xách ông cháu Triệu Hoa Nhi đi ra ngoài, bước chân nhanh lạ thường.

Nhưng sao tôi có thể quên họ được chứ.

“Chậm đã!”

Tôi gọi họ lại, quay người chắp tay hành lễ với Đại Đế.

“Bệ hạ, mười năm trước con phụng lệnh sư tôn, nhậm chức Giám sát sứ địa phủ.”

“Hôm nay, con xin thực thi quyền hạn của Giám sát sứ!”

“Xin thực thi quyền hạn Giám sát sứ?”

Phong Đô Đại Đế lập tức cười nhẹ.

“Suýt quên mất, ngươi đâu chỉ là Tuần Dương sứ của trẫm.”

“Địa phủ ngày nay, tàng ô nạp cấu (chứa chấp điều x/ấu), trẫm cũng rất không vừa ý.”

“Đúng là cần Giám sát sứ ra tay.”

“Cảm ơn Bệ hạ tin tưởng.”

Tôi cười gật đầu, lấy từ trong ngựk ra một cuốn sổ. Đó là “Sổ tay cải tiến địa phủ” do tôi tự biên soạn. Vốn dĩ tôi định sau khi đầu th/ai mới giao cho sư tôn, nhưng giờ đã có cơ hội thì xử lý luôn một thể.

Tôi mở sổ ra, trầm giọng nói.

“Trước tiên, là kiến nghị quản lý đối với nhân viên chấp pháp địa phủ.”

Lời vừa dứt, Ngưu Đầu Mã Diện run b/ắn lên.

“Chuyện hôm nay, âm binh cùng Ngưu Đầu Mã Diện đều có hiềm nghi trợ Trụ vi ngược.”

“Có nên ph/ạt không?”

Phong Đô Đại Đế hỏi.

Tôi lắc đầu.

“Ph/ạt thì phải ph/ạt, nhưng chuyện này cũng bộc lộ một vấn đề.”

“Nhân viên chấp pháp địa phủ nên có khả năng phân biệt đúng sai.”

“Không thể cấp trên bảo sao làm vậy.”

“Đồng thời, họ cũng nên có quyền từ chối lệnh của cấp trên khi cần thiết.”

Ngưu Đầu Mã Diện gật đầu lia lịa. Đại Đế cũng gật đầu tán thành.

“Giám sát sứ nói rất có lý.”

“Cứ làm như vậy đi!”

Tôi gật đầu, lật sang trang tiếp theo.

“Thứ hai, quan chức tầng trung địa phủ cũng nên tăng cường học tập, tiếp nhận giám sát.”

“Con kiến nghị, vị trí Giám sát sứ có thể thường trú tại địa phủ!”

Đại Đế lại gật đầu.

“Tốt! Trẫm chuẩn tấu.”

Tôi lại lật tiếp.

“Thứ ba, tầng cao địa phủ cũng nên thường xuyên tuần tra.”

“Cần kịp thời phát hiện bất công, đừng để chuyện hôm nay tái diễn.”

“Đúng là nên như vậy.”

Đại Đế trầm giọng đáp ứng.

“Tần Quảng Vương, các ngươi nghe thấy chưa?”

Thập Điện Diêm La vội vàng đáp lời.

“Thần tuân chỉ!”

“Được, vậy điểm thứ tư...”

Tôi ôm cuốn sổ, cúi đầu nhìn anh Vương và những người khác một cái.

“Là vấn đề phúc lợi đãi ngộ của q/uỷ sai.”

“Chúng con ngày đêm làm việc vất vả chỉ để tích công đức đầu th/ai.”

“Nhưng lại bị những kẻ như Triệu Hoa Nhi tùy ý b/ắt n/ạt.”

“Bệ hạ, chuyện này phải sửa!”

Đại Đế nghiêm túc gật đầu. Trong Luân Hồi Điện, đám q/uỷ sai cười tươi như hoa. Tôi lại lật trang tiếp theo.

“Còn nữa...”

Mười năm làm sai dịch của tôi đều được đúc kết trong cuốn sổ này, kèm theo các kiến nghị cải tiến. Ví dụ như mở rộng cầu Nại Hà, vấn đề chen hàng ở Luân Hồi Điện... Đại Đế đều đồng ý từng mục và hứa sẽ cải thiện. Lần này, bầu trời địa phủ dường như thực sự đã bừng sáng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm