Không biết đã qua bao lâu, cuối cùng tôi cũng đóng cuốn sổ lại.
Bất chợt, tôi phát hiện túi công đức của mình lại căng phồng lên.
Sau khi tiêu hao vừa rồi, túi vốn dĩ đã xẹp đi không ít.
Vậy mà giờ đây, nó còn căng hơn cả túi công đức của Triệu Hoa Nhi lúc trước.
“Bệ hạ, đây là...”
Đại Đế mỉm cười đáp.
“Kiều Thanh Trọc, việc của Giám sát sứ, ngươi làm rất tốt.”
“Đây đều là những gì ngươi xứng đáng nhận được.”
Nói đoạn, ngài còn thi triển pháp thuật mở đường hầm luân hồi.
“Tiếp theo, nên đi làm việc của Tuần Dương sứ rồi.”
Sáng sớm hôm sau, tôi lại đứng trước đường hầm.
Đây là giờ khắc đầu th/ai tốt thứ hai trong năm nay.
Trong Luân Hồi Điện, đông nghịt q/uỷ sai đứng chật kín.
Họ đều đến để tiễn tôi.
Anh Vương và mấy người đứng ở hàng đầu, vẻ mặt không nỡ rời xa.
“Cô Kiều, hy vọng có thể gặp lại cô ở nhân gian.”
“Được chứ.”
Tôi mỉm cười gật đầu.
“Đến lúc đó, tôi sẽ tiếp tục dẫn mọi người ki/ếm công đức.”
“Hẹn gặp lại ở nhân gian!”