Nó thân thiết bước tới, khớp tay vào cánh tay còn lại của tôi: "Chị à, chị cuối cùng cũng đến! Em còn tưởng chị không tới nữa chứ."
Lục Thiên Vũ đứng bên cạnh, vừa nhìn thấy tôi, ánh mắt đã rõ ràng né tránh, không dám đối diện với tôi.
Tôi mỉm cười, ánh mắt lướt xuống cổ Khương Nhu.
Nơi đó đang đeo một sợi dây chuyền kim cương rực rỡ.
Trên mặt dây chuyền, đang bám một bóng mờ màu xám.
Dường như cảm nhận được ánh nhìn của tôi, bóng m/a đó nở một nụ cười nịnh nọt hướng về phía tôi.
Đó là một "Duyên Q/uỷ".
Chuyên làm mối lái, se duyên, chỉ có điều th/ủ đo/ạn... thì chẳng được quang minh chính đại cho cam.
Xem ra, cái gọi là "tình yêu chân thành" giữa Khương Nhu và Lục Thiên Vũ, cũng chứa đựng không ít sự giả tạo.
"Chị hôm nay đẹp thật đấy." Khương Nhu thành thán, nhưng trong đáy mắt vẫn thoáng qua một tia gh/en tị.
Tôi chưa kịp lên tiếng, gã bố hờ Khương Kiến Quốc đã dẫn người vợ hiện tại, cũng chính là mẹ ruột của Khương Nhu - Triệu Mai, bước tới.
"Niệm Niệm, con đến rồi." Khương Kiến Quốc nhìn tôi, ánh mắt đầy phức tạp.
Triệu Mai thì nở nụ cười giả tạo: "Niệm Niệm đúng là càng ngày càng thành đạt, gả vào nhà tốt thế mà vẫn không quên bên nhà mẹ đẻ chúng ta."
Tôi chẳng buồn vòng vo xã giao với bọn họ, đi thẳng vào vấn đề: "Ba, nghe nói ba nhớ con lắm?"
Khương Kiến Quốc sững lại, rồi gật đầu đầy ngượng ngùng: "Đúng... đúng vậy."
"Vậy à," tôi gật đầu, rồi từ trong túi xách rút ra một xấp tiền vàng mã dày cộp, nhét thẳng vào tay ông ta, "Vậy ba cứ cầm trước mà tiêu xài, thiếu con lại đ/ốt thêm cho."
Cả khán phòng im bặt.
Mọi người đều trợn mắt há hốc mồm nhìn tôi chằm chằm.
Mặt Khương Kiến Quốc trong tích tắc tím bầm như gan lợn: "Con... con làm cái quái gì vậy!"
"Là để báo hiếu thôi ạ," tôi tỏ vẻ vô tội, "Ba chẳng phải nhớ con sao? Con sợ ba đợi không nổi, nên gửi trước ít lộ phí, để ba ở dưới suối vàng được sung sướng hơn."
"Phụt—" Không biết ai đó không nhịn nổi, bật cười thành tiếng.
Ngay sau đó, cả khán phòng vang lên những tràng cười không thể kìm nén.
Sắc mặt Khương Kiến Quốc lúc này, đã không còn từ ngữ nào để diễn tả sự khó coi.
"Khương Niệm! Đồ nghịch nữ!" Ông ta gi/ận đến r/un r/ẩy, giơ tay định t/át tôi.
Nhưng tay ông ta còn chưa kịp giáng xuống, đã bị một bàn tay khác mạnh mẽ hơn chặn lại.
Là Thẩm Kinh Từ.
Hắn chắn tôi ra sau lưng, ánh mắt lạnh băng nhìn chằm chằm Khương Kiến Quốc: "Ông Khương, xin hãy tự trọng."
Dù hắn sợ m/a q/uỷ, nhưng khi đối ngoại, khí chất của thái tử gia giới tinh hoa Bắc Kinh vẫn không hề suy giảm.
Khương Kiến Quốc bị khí thế của hắn áp chế, hậm hực rút tay về, nhưng miệng vẫn không ngớt lời ch/ửi rủa.
Khương Nhu vội vàng ra mặt hòa giải: "Ba! Ba đừng gi/ận, chị ấy chỉ đang đùa thôi. Chị à, chị mau xin lỗi ba đi."
Tôi nhìn nó, bật cười: "Xin lỗi? Người đáng lẽ phải xin lỗi, là cô mới phải chứ?"
Tôi bước tới trước mặt nó, nhìn chằm chằm sợi dây chuyền trên cổ, thản nhiên nói: "Em gái, sợi dây chuyền này đẹp thật. Chỉ không biết, cái 'Đồng Tâm Kết' mà em từng cầu ở chùa, buộc lên người Lục Thiên Vũ, giờ còn giữ được không?"
Sắc mặt Khương Nhu "xoẹt" một cái, trắng bệch như tờ giấy.
"Chị... chị nói linh tinh gì vậy! Tôi không hiểu!"
"Không hiểu?" Tôi khẽ cười, "Vậy con 'Duyên Q/uỷ' đang se duyên cho cô trên cổ kia, cô chắc cũng quen mặt chứ?"
Lời tôi vừa dứt, bóng m/a màu xám trên cổ Khương Nhu đã run lên bần bật, ánh mắt k/inh h/oàng nhìn chòng chọc vào tôi.
Khương Nhu sợ hãi lùi liên tục, vội vàng đưa tay bịt ch/ặt lấy cổ.
"Chị... chị nhìn thấy được?!"
Những người xung quanh đều nghe như vịt nghe sấm, chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao.
Nhưng Lục Thiên Vũ lại như chợt nhớ ra điều gì, sắc mặt biến đổi hẳn.
Hắn lao vụt tới trước mặt Khương Nhu, ánh mắt găm ch/ặt vào sợi dây chuyền: "Đồng Tâm Kết gì? Duyên Q/uỷ gì? Khương Nhu, cô nói rõ cho tôi!"
Hắn đã nhớ ra rồi.
Ba năm trước, hắn vốn định cầu hôn tôi.
Nhưng ngay trước ngày cầu hôn một hôm, hắn đi chùa một chuyến, trở về thì như người mất trí, khăng khăng đòi chia tay tôi, rồi quay sang cặp kè với Khương Nhu.
Hắn vẫn luôn tưởng rằng mình chợt giác ngộ, đem lòng yêu Khương Nhu.
Giờ nhìn lại, hoàn toàn không phải vậy!
"Em... em không có mà... Thiên Vũ, anh nghe em giải thích!" Khương Nhu hoàn toàn hoảng lo/ạn.
Đúng lúc này, giờ cử hành nghi thức đính hôn đã điểm.
Người dẫn chương trình trên sân khấu nhiệt tình hô vang: "Xin hãy dành những tràng pháo tay nhiệt liệt nhất, chào đón chú rể và cô dâu của ngày hôm nay, ông Lục Thiên Vũ và cô Khương Nhu, xuất hiện!"
Nhưng dưới khán đài, mọi thứ đã lo/ạn như nồi cháo.
Lục Thiên Vũ túm ch/ặt lấy Khương Nhu, đôi mắt đỏ ngầu: "Đồ tiện nhân! Cô dám dùng th/ủ đo/ạn hạ lưu này để tính kế tôi!"
"Em không có! Em không làm thế!"
Tôi khoanh tay, thong thả thưởng thức màn kịch nhảm nhí này.
Đúng lúc này, chiếc điện thoại trong túi áo khẽ rung lên.
Tôi rút ra xem, là tin nhắn từ hệ thống quản trị phòng livestream.
Là tin nhắn do Phán quan Thôi Giác gửi tới.
【Quân thượng, đã tra ra rồi. Khí tức cuối cùng của con 'Tà Sát' mà ngài muốn truy tìm, đang hiện diện ngay tại bữa tiệc đính hôn này.】
Đồng tử tôi co rút lại, tôi đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt quét một lượt khắp khán phòng.
Cuối cùng, ánh mắt tôi dừng lại trên người cha của Lục Thiên Vũ - Lục Chấn Hoa.