Anh ấy nhìn tôi, rồi lại nhìn hàng hàng lớp lớp q/uỷ tướng oai phong lẫm liệt phía sau tôi, cả người rơi vào trạng thái ngơ ngác kiểu "tôi là ai, tôi đang ở đâu, tôi vừa trải qua cái gì".

Tôi bước đến trước mặt anh ấy, búng nhẹ vào trán anh một cái.

"Hoàn h/ồn đi, thái tử gia."

Thẩm Kinh Từ gi/ật nảy mình, sực tỉnh. Anh nhìn tôi, trong ánh mắt là tia sáng rực rỡ chưa từng có.

"Vậy... em thực sự là... Diêm Vương?"

"Mới nhậm chức thôi." Tôi gật đầu.

"Vậy anh..." Anh chỉ tay vào mình, "Anh là gì? Chồng của Diêm Vương? Thế gọi là gì? Diêm Vương gia à?"

"Phụt."

Hắc Bạch Vô Thường sau lưng tôi không nhịn được, bật cười thành tiếng.

Tôi lườm họ một cái, họ lập tức im bặt, cúi đầu xuống.

Tôi nhìn Thẩm Kinh Từ, anh đang nghiêm túc suy nghĩ về danh xưng mới của mình, bộ dạng đó, trông có chút đáng yêu.

"Anh ấy à," tôi ghé sát vào tai anh, thì thầm, "Là phu quân Q/uỷ Vương của em."

Khuôn mặt Thẩm Kinh Từ "oàng" một tiếng, đỏ bừng lên.

Anh nhìn tôi, ánh sáng trong mắt còn rực rỡ hơn cả những vì sao trên trời.

"Vậy... hợp đồng của chúng ta, còn hiệu lực không?" Anh dè dặt hỏi.

"Anh nghĩ sao?" Tôi hỏi ngược lại.

"Anh nghĩ là..." Anh hít sâu một hơi, lấy hết can đảm cả đời mình, nắm ch/ặt lấy tay tôi, "Có thể gia hạn. Gia hạn cả đời này, không, là mãi mãi về sau."

Lòng bàn tay anh vẫn còn đổ mồ hôi.

Nhưng anh nắm rất ch/ặt, không hề có chút lùi bước nào.

Tôi nhìn anh, mỉm cười.

"Chuẩn tấu."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm