Hèn gì mà người cậu ta ướt sũng và lạnh lẽo đến thế.

"Cái chăn này của cháu vắt ra được cả nước rồi, ngủ nghê kiểu gì vậy?"

Cậu ta không trả lời.

Tôi thở dài.

Lại thêm một đứa trẻ có vấn đề.

Cũng y hệt cô bé đói đến mức gặm củ cải lúc nãy, nhìn là biết thiếu người quản lý.

"Đi, xuống lầu."

"Để làm gì?"

"Uống bát canh cho ấm người. Trong bếp vẫn còn, dì vừa mới nấu cho em gái cháu... không biết hai đứa là qu/an h/ệ gì, dù sao cũng là nấu cho Tiểu Huỳnh, vẫn còn dư nửa nồi."

"Con bé không phải em gái cháu."

"Mặc kệ nó là gì, xuống lầu trước đã."

Tôi vừa kéo vừa lôi cậu ta xuống dưới lầu.

Tiểu Huỳnh vẫn ngồi ở vị trí cũ, bát đã trống không, con bé đang ngoan ngoãn ngồi đó.

Thấy Lục Hàn bị tôi lôi xuống, đôi mắt con bé chớp chớp.

Hai đứa nhìn nhau, không khí có chút kỳ lạ.

Cái bát không trên bàn đột nhiên tự rung lên một cái.

Tôi không để ý, múc một bát canh từ trong nồi đặt trước mặt Lục Hàn.

"Uống đi."

Cậu ta cúi đầu nhìn bát canh, không động đậy.

"Sợ nóng hay chê khó uống?"

"...Không phải cả hai."

"Vậy thì uống đi."

Cậu ta nhìn tôi một cái, cuối cùng cũng bưng bát lên.

Tôi hài lòng gật đầu, ngồi bên cạnh nhìn hai đứa trẻ mặt mày tái nhợt này uống canh.

Một đứa 6, 7 tuổi, một đứa 17 tuổi, một đứa đói đến mức gặm củ cải sống, một đứa nửa đêm ngồi trên bệ cửa sổ hứng gió lạnh.

Chủ nhà này quản lý kiểu gì vậy?

Tôi càng nghĩ càng thấy tức.

Người đàn ông tên Cố Dạ Tiêu lúc phỏng vấn trông thì đẹp trai đấy, nhưng lại quá thờ ơ với đám trẻ trong nhà.

"Ngày thường các cháu giải quyết việc ăn uống thế nào?"

Tiểu Huỳnh lắc đầu.

Lục Hàn không phản ứng.

"Không ăn à?"

Cả hai đứa đều không nói gì.

Lòng tôi chùng xuống.

Mức lương 80 ngàn này, tôi đã hiểu tại sao lại cao như vậy rồi.

Chương 3

Sáng sớm hôm sau, tôi dậy dọn dẹp vệ sinh.

Sơn trang này lớn hơn tôi tưởng rất nhiều, 3 tầng lầu, ít nhất cũng hơn chục phòng, đâu đâu cũng là bụi, góc tường đầy mạng nhện.

Tôi vừa lau vừa lục lọi, phát hiện trên mấy khung cửa có dán những lá bùa vàng.

Trên đó vẽ những ký hiệu kỳ quái, trông như trẻ con vẽ bậy.

"Ai dán thế này?"

Tôi đưa tay x/é xuống luôn.

Giấy vừa giòn vừa cũ, x/é một cái là nát bét, còn dính đầy bụi vào tay.

Tiếp đó, ở góc hành lang, tôi phát hiện một chiếc gương tròn nhỏ, treo xiêu vẹo trên tường, mặt gương hướng về phía cầu thang.

"Treo cái gương rá/ch ở đây, chẳng thấy vướng víu à."

Tôi tháo xuống, tiện tay nhét luôn vào túi rác.

Dọc đường dọn dẹp, tôi x/é bảy tám lá bùa vàng, tháo hai chiếc gương nhỏ, còn quét được một nắm gạo nếp đen sì dưới ngưỡng cửa.

"Ai rắc gạo ở cửa thế này? Lãng phí lương thực."

Tôi lầm bầm rồi quét sạch sành sanh mọi thứ.

Vừa buộc ch/ặt túi rác lại, tôi đã thấy không ổn.

Nhiệt độ trong nhà đột nhiên giảm xuống mấy độ.

Rõ ràng là mùa hè, vậy mà cánh tay tôi nổi cả một lớp da gà.

Sau đó tôi nghe thấy âm thanh.

Trong hành lang truyền đến tiếng bước chân dày đặc, không phải của một người, mà như có rất nhiều người cùng lúc đang đi.

Nhưng trong hành lang không có lấy một bóng người.

Ngay sau đó, chiếc bình hoa trong phòng khách tự trượt từ trên bàn xuống, "bộp" một tiếng vỡ tan tành dưới đất.

Cánh cửa tủ bát trong bếp cứ "cạch cạch cạch" bật mở từng cái một.

Trên tầng 2 truyền đến tiếng kéo lê đồ vật nặng, như thể có ai đó đang kéo một chiếc ghế nặng nề.

Tôi đứng tại chỗ, nhìn đống đồ đạc bay lo/ạn xạ trong phòng, sững sờ mất hai giây.

Sau đó cúi người nhặt cái chổi lên.

"Ai đang làm lo/ạn đấy?"

Tôi giơ chổi đi một vòng, không tìm thấy ai.

"Tiểu Huỳnh? Là cháu phải không? Nói với dì xem nào, không được ném đồ đạc!"

Không ai trả lời.

Một cuốn sách từ trên giá bay ra, suýt chút nữa đ/ập vào trán tôi.

Tôi chộp lấy.

"Được rồi, được rồi, dì biết rồi, các cháu chê dì dọn dẹp ồn ào đúng không?"

Tôi nhét sách lại chỗ cũ, quét đống bình hoa vỡ, rồi đóng từng cánh cửa tủ bát lại.

Loay hoay mất mười mấy phút, trong nhà mới yên tĩnh trở lại.

Tôi lau mồ hôi.

Căn nhà cũ này chắc là do đường ống và nền móng có vấn đề, gió to là cửa nẻo tự động cử động được.

Lát nữa phải bảo với chủ nhà, cần sửa thì phải sửa thôi.

Chương 4

Đợi mọi thứ yên tĩnh lại, tôi đi vào bếp chuẩn bị bữa sáng.

Vừa bước vào cửa bếp, tôi đã thấy một bóng người đứng trước bồn rửa.

Cao g/ầy, mặc một chiếc áo choàng màu đen, tóc dài buộc ra sau, bóng lưng còn thẳng tắp hơn cả Lục Hàn.

"Ông Cố?"

Ông ta quay người lại.

Lúc phỏng vấn là qua video, chỉ nhìn qua màn hình đã thấy người này đẹp trai quá mức quy định.

Giờ đối mặt trực tiếp mới thấy, còn vô lý hơn cả trong video.

Ngũ quan tinh xảo không giống người thật, nhưng sắc mặt cũng y hệt Tiểu Huỳnh và Lục Hàn, trắng bệch không chút hơi người.

Ông ta nhìn tôi hồi lâu.

"Cô vẫn còn ở đây sao?"

"Cái gì gọi là tôi vẫn còn ở đây? Tôi mới đến ngày hôm qua, hợp đồng ký một năm mà."

"...Một năm."

Ông ta lặp lại từ này, giọng điệu kỳ quặc.

Tôi không quan tâm đến lời nói kỳ quái của ông ta, vòng qua người ông ta mở tủ lạnh tìm nguyên liệu.

Ông ta đứng chắn trước bồn rửa không nhúc nhích.

"Ông Cố, tránh ra chút, tôi làm bữa sáng."

Ông ta vẫn không nhúc nhích.

Tôi nghiêng người, đẩy thẳng ông ta sang một bên.

Đẩy không nổi, không phải vì ông ta nặng, mà vì cả người ông ta cứ như là mọc rễ vậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Khi cánh chim hướng về biển cả

Chương 16
Tôi là Boss của một phó bản game kinh dị nơi biển sâu. Tôi nuôi một chú chim hoàng yến nhỏ rất xinh đẹp. Nhưng em ấy không ngoan. Em ấy dám lén thả những người chơi mà tôi dâng đến tận miệng đi. Thế là, tôi xí/ch em ấy lại. Bằng gông cùm, xúc tu và những sợi xích dài. Biến em ấy thành món đồ chơi khiến tôi vừa ý nhất. Khi tỉnh dậy bên cạnh em ấy, tôi ngước mắt lên và nhìn thấy dòng bình luận của người xem: [Top 1 vì muốn gi*t Đại Boss mà hy sinh lớn thật đấy.] [Đây là phó bản duy nhất chưa từng có ai phá đảo được, không làm thế thì sao tìm được điểm yếu của Boss?] [Đại Boss vẫn chưa biết sự thật đúng không? Cười ch*t, giờ chơi càng sướng thì lúc sau ch*t càng thảm thôi.] Về sau, tôi gặp lại em ấy dưới thân phận người chơi. Đôi mắt em ấy đỏ bừng, dùng chính sợi xích kia tr//ói ngược tôi lại. "Là Ngài đã dạy tôi mà." "Không phải tôi là món đồ chơi Ngài vừa ý nhất sao? Đừng hòng rời xa tôi nữa, Chủ... nhân."
0
TRÓC YÊU Chương 11