Đêm tân hôn, ta vén khăn che mặt lên, phu quân đang đối diện với gương đồng mà tô son môi.

“Phu nhân chớ vội,” chàng quay đầu mỉm cười, “vi phu dặm thêm chút phấn hồng.”

Sau này ta mới biết—công tử thế gia này đã ch*t mười năm trước, nay chỉ là một hình nhân bằng giấy thay chàng bái đường.

Chương thứ nhất: Tướng công hình nhân

Dưới ánh nến, gương mặt kia trắng bệch chẳng giống người sống, hai gò má tô phấn hồng đỏ đến chói mắt.

Ngón tay ta run lên, khăn trùm đầu đỏ thẫm rơi xuống đất.

Trong gương đồng, rõ ràng phản chiếu gương mặt ta, thế nhưng lại chẳng hề có bóng hình của chàng.

“Thôi công tử?” Giọng ta r/un r/ẩy.

Chàng đặt thỏi son xuống, chậm rãi đứng dậy, vạt áo hỷ đỏ rực chẳng hề lay động.

“Như Sương chớ sợ,” chàng bước về phía ta, bước chân nhẹ tênh không một tiếng động, “vi phu chỉ là... có chút khác người thường.”

Ta lùi lại một bước, đụng ngã chân nến.

Ngọn lửa li/ếm lên vạt áo chàng, thế nhưng chẳng hề bốc ch/áy, chỉ để lại một vệt đen sạm.

“Nàng xem,” chàng cười khổ, “ngay cả lửa cũng chẳng thể làm hại ta.”

Ngoài cửa sổ bỗng nổi lên một luồng âm phong, thổi tung cánh cửa sổ khép hờ.

Ánh trăng chiếu vào, xuyên thấu qua thân thể chàng.

Ta cuối cùng cũng thét lên thành tiếng.

Cửa phòng bị đẩy mạnh ra, Thôi lão phu nhân dẫn theo hai nha hoàn xông vào.

“Cảnh Minh!” Lão phu nhân quát lớn, “ngươi làm tân nương tử sợ hãi rồi!”

Lúc này ta mới phát hiện, trong phòng ngoài ta ra, tất cả mọi người đều coi cảnh tượng này là chuyện thường tình.

Thôi Cảnh Minh—nếu kẻ đó còn có thể gọi là Thôi Cảnh Minh—cúi đầu đầy vẻ hối lỗi.

“Mẫu thân, con chỉ là muốn...”

“C/âm miệng!” Lão phu nhân chống gậy xuống đất cái rầm, “trở về phòng của ngươi đi!”

Thân ảnh mặc hỷ phục kia hành lễ với ta, rồi lại trực tiếp xuyên qua tường mà đi.

Đôi chân ta nhũn ra, quỳ rạp xuống đất.

“Thẩm tiểu thư,” lão phu nhân cúi người đỡ ta, bàn tay lạnh buốt như tảng băng, “sự tình đã đến nước này, lão thân cũng không giấu nàng nữa.”

Bà vẫy tay cho nha hoàn lui ra, trong phòng chỉ còn lại hai người chúng ta.

“Cảnh Minh đã ch*t ba năm trước rồi.”

Bên tai ta như có tiếng ong ong.

“Vậy vừa nãy...”

“Là hình nhân giấy.” Lão phu nhân bình thản nói, “bí thuật tổ truyền của Thôi gia, có thể khiến hình nhân tạm thời sống lại.”

Lúc này ta mới chú ý, trên mặt bà phủ lớp phấn dày cộm, trắng bệch chẳng giống người sống.

“Tại sao?” Giọng ta khàn đặc, “tại sao lại lừa ta gả tới đây?”

Lão phu nhân cười, để lộ hai hàm răng đều tăm tắp đến mức quá đỗi kỳ quái.

“Bởi vì Thôi gia cần người kế thừa,

mà nàng... lại có thể sinh nở.”

Trong bụng ta cuộn trào một trận buồn nôn.

“Các người muốn ta cùng một kẻ đã ch*t...”

“Không,” bà ngắt lời ta, “là cùng người sống. Hình nhân chỉ là vật trung gian, Cảnh Minh thực sự vẫn đang ở dưới âm tào địa phủ đợi nàng.”

Lúc này ta mới hiểu ra, bản thân đã rơi vào một cái bẫy được thiết kế tinh vi.

Ba tháng trước, Thôi gia đột ngột tới cầu hôn, phụ thân mừng rỡ khôn xiết.

Thanh Hà Thôi thị, vọng tộc trăm năm, có thể trèo cao được mối hôn sự này là phúc phận của Thẩm gia.

Chỉ là có lời đồn công tử Thôi gia thể nhược đa b/ệnh, rất ít khi gặp khách.

Giờ đây ta đã biết chân tướng.

“Ngủ đi,” lão phu nhân vỗ vỗ tay ta, “ngày mai còn phải dâng trà.”

Sau khi bà rời đi, ta nằm liệt trên giường hỷ, nhìn khắp phòng nến đỏ.

Nến chảy xuống như những giọt m/áu.

Ta sờ vào dưới gối, nơi đó giấu một con d/ao găm.

Là trước khi xuất giá, mẫu thân lén nhét vào tay ta.

“Thôi gia nước sâu khó lường,” lúc đó bà ngập ngừng muốn nói lại thôi, “giữ lấy mà phòng thân.”

Giờ đây ta hiểu bà có lẽ đã biết đôi điều.

Khi trời gần sáng, ta mới mơ màng thiếp đi.

Trong mộng, một nam tử mặc áo trắng đứng từ xa nhìn ta.

“Chạy đi...” khẩu hình của chàng đang nói, “mau chạy đi...”

Khi tỉnh dậy, bên giường đứng một nha hoàn.

“Thiếu phu nhân,” nàng ta không chút biểu cảm, “lão phu nhân đợi nàng dùng bữa sáng.”

Lúc này ta mới phát hiện, trên gò má nàng ta vẽ hai vệt phấn hồng kỳ dị.

Giống hệt như những tiểu đồng trong tiệm vàng mã.

“Ngươi...”

“Nô tỳ là Xuân Đào,” nàng ta đáp lại một cách máy móc, “hầu hạ thiếu phu nhân chải chuốt.”

Ta cố nén nỗi sợ hãi để nàng ta thay y phục cho mình.

Trong gương đồng, sắc mặt ta tái nhợt, dưới mắt hằn quầng thâm.

Khi tay Xuân Đào chạm vào cổ ta, cái lạnh khiến ta rùng mình một cái.

“Nước lạnh quá.” Ta nói.

Nàng ta nghiêng đầu nhìn ta, khóe miệng nhếch lên một nụ cười không tự nhiên.

“Thiếu phu nhân, nô tỳ chúng ta không dùng nước nóng.”

Lúc này ta mới chú ý, nước trong chậu căn bản chẳng hề bốc hơi nóng.

Bữa sáng được bày ở hoa sảnh cạnh từ đường.

Lão phu nhân ngồi ở vị trí chủ tọa, hai bên đứng bốn nha hoàn.

Ai nấy đều mặt mày tái nhợt, hai gò má đỏ rực.

“Ngồi đi.” Lão phu nhân chỉ vào chỗ ngồi bên cạnh.

Trên bàn bày đủ loại điểm tâm tinh xảo, thế nhưng lại tỏa ra mùi hương kỳ lạ.

“Ăn đi,” lão phu nhân gắp một miếng bánh màu hồng cho ta, “đặc biệt chuẩn bị cho nàng đấy.”

Ta cẩn thận cắn một miếng, suýt chút nữa thì nôn ra.

Cái mùi vị đó giống như giấy đã để lâu ngày, lại thấm đẫm nước đường.

“Không hợp khẩu vị sao?” Lão phu nhân nheo mắt.

“Không, chỉ là...” ta đặt đũa xuống, “không thấy đói lắm.”

Lão phu nhân đột nhiên cười lớn, tiếng cười khô khốc như lá khô cọ xát.

“Người sống các ngươi thật phiền phức, còn phải ăn cơm ngủ nghỉ.”

Sống lưng ta lạnh toát.

“Người... không phải người sống?”

Bà ngừng cười, lớp phấn trên mặt rào rào rơi xuống.

“Như Sương à, cả cái Thôi phủ này, ngoài nàng ra, đều là làm bằng giấy cả.”

Ta bỗng chốc đứng bật dậy, chiếc ghế đổ xuống phát ra tiếng động lớn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm