"Thứ tình cảm... ng/u xuẩn..."

Lúc này ta mới phát hiện, trên ngựk lão có một điểm đỏ phát sáng. Đó chính là "trái tim nguyên thân" mà Thôi Cảnh Minh đã nói.

Không chút do dự, ta lao lên, đ/âm thẳng d/ao găm vào điểm đỏ đó.

Lão giả—hay nói đúng hơn là lão tổ tông Thôi gia—phát ra tiếng thét chói tai.

Khoảnh khắc lưỡi d/ao đ/âm vào, toàn bộ đại lao rung chuyển dữ dội. Những chiếc vò gốm nhỏ vỡ vụn, thứ bên trong hóa thành bãi mủ nhầy nhụa.

Lão tổ tông chộp lấy cổ tay ta, móng tay cắm sâu vào da th!t.

"Nữ tử... Thẩm... gia..."

Sức lực của lão lớn đến kinh người, gần như muốn bóp nát xươ/ng cốt ta.

Liễu Thanh đột nhiên lao tới, ôm ch/ặt lấy lão tổ tông.

"Chạy đi!" hắn hét lên với ta, "đưa Tiểu Hà rời khỏi đây!"

Da của lão tổ tông bắt đầu nứt ra, m/áu đen phun trào.

"Không... thể... ch*t..."

"Ngươi đáng lẽ phải ch*t từ lâu rồi!" Liễu Thanh gào lên, ôm ch/ặt lấy lão, "vì Cảnh Minh!"

Thân thể hắn phát ra ánh sáng trắng chói lòa, đối kháng với dòng m/áu đen của lão tổ tông.

Ta bị đẩy lùi lại, tận mắt chứng kiến cả hai bị ánh sáng nuốt chửng.

Khoảnh khắc cuối cùng, Liễu Thanh mỉm cười với ta.

"Cảm ơn... hãy nói với chàng ấy... ta tới rồi..."

Trong tiếng n/ổ chói tai, toàn bộ đại lao sụp đổ.

Ta bị luồng khí đẩy văng ra ngoài, ngã nhào xuống sân.

Trong cơn chóng mặt, ta nhìn thấy một luồng sáng trắng vọt thẳng lên trời cao. Thấp thoáng là hai bóng người, nắm ch/ặt tay nhau.

Sau đó, tất cả trở về tĩnh lặng.

"Như Sương!"

Giọng cha ta truyền đến từ xa.

Ta cố gượng ngồi dậy, phát hiện nha môn đã trở thành đống đổ nát. Không có lửa xanh, không có khói đen. Chỉ còn lại đống gạch vụn bình thường.

Cha dẫn theo gia đinh chạy tới, mặt đầy h/oảng s/ợ.

"Con đã làm gì vậy?"

Ta nhìn lên bầu trời, nơi có hai vì sao đang tỏa sáng rực rỡ.

"Kết thúc rồi." ta khẽ nói, "tất cả đều kết thúc rồi."

Cha muốn đỡ ta dậy, nhưng ta đẩy ông ra, tự mình đứng vững.

"Con phải đến y quán tìm Tiểu Hà."

Cha nhíu mày: "Con bé nhà quê đó sao?"

"Nó còn có nhân tính hơn người." ta lạnh lùng nói, "ít nhất nó không đem con ra làm tế phẩm."

Sắc mặt cha lúc xanh lúc trắng, cuối cùng thở dài.

"Thôi gia... thực sự xong rồi sao?"

Ta gật đầu, nhìn về phía đống đổ nát.

"Từ nay về sau, sẽ không còn màn kịch hình nhân thế mạng nào nữa."

Trở về y quán, Tiểu Hà đã có thể ngồi dậy.

"Tỷ tỷ!" nàng vui mừng nắm lấy tay ta, "muội mơ thấy... mơ thấy một người mặc hí phục..."

"Hắn nói gì?"

"Nói... cảm ơn muội đã kể cho tỷ chuyện dưới hầm tối." Tiểu Hà chớp mắt ngây thơ, "còn nói... tặng chúng ta một món quà."

Vừa thắc mắc, bên ngoài y quán đột nhiên ồn ào.

"Bạc! Bạc từ trên trời rơi xuống!"

Chúng ta chạy ra ngoài, thấy trên đường vương vãi rất nhiều thỏi bạc. Trên thỏi bạc khắc chữ "Thôi".

"Của cải bất nghĩa của Thôi gia." ta nhặt một thỏi lên, "quà của Liễu Thanh."

Tiểu Hà rụt rè hỏi: "Gã đào hát đó... là thần tiên sao?"

Ta lắc đầu, nhìn lên bầu trời sao.

"Chỉ là một kẻ si tình mà thôi."

Ba ngày sau, ta và Tiểu Hà đứng trên sườn đồi ngoài thành. Trước mặt là hai ngôi m/ộ mới.

"M/ộ của Thôi Cảnh Minh và Liễu Thanh".

Không có người lập bia, chỉ có một gốc mai được di dời tới.

"Họ có hạnh phúc không?" Tiểu Hà hỏi.

Ta rắc nắm tiền giấy cuối cùng xuống.

"Sẽ thôi."

Trong làn tiền giấy bay múa, ta dường như nhìn thấy hai thiếu niên áo trắng đứng phía xa. Một người ôn nhu như ngọc, một người rực rỡ như hoa. Họ chắp tay cúi chào ta, rồi nắm tay nhau đi về phía xa xăm.

Trong gió vọng lại tiếng hát mơ hồ:

"Nguyên lai sắc thắm hồng tươi nở rộ, thế này đều phó mặc cho giếng vỡ tường xiêu..."

Là một đoạn trong "Mẫu Đơn Đình".

Tiểu Hà đột nhiên chỉ vào gốc mai: "Tỷ tỷ mau nhìn kìa!"

Cây mai vậy mà lại nở hoa. Trong mùa không nên nở hoa, cả cây mai đỏ rực rỡ.

Giống hệt như đôi tình nhân không thể bên nhau trên sân khấu kịch ngày nào.

Cuối cùng cũng đoàn viên.

[Toàn văn hoàn]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm