Thẩm Kiều Kiều nhìn qua mắt mèo ra ngoài. Đứng ngoài cửa là một người đàn ông trung niên đeo kính, mặc vest đi giày da, tóc chải chuốt không một sợi thừa, tay cầm một túi hồ sơ bằng giấy da bò. Phía sau người đàn ông không có ai, hành lang trống huơ trống hoác.
Cô ta mở cửa.
“Cô Thẩm Kiều Kiều?”
“Ông là ai?”
“Ông Bạc Ngự Hành bảo tôi giao cái này cho cô.” Người đàn ông đưa túi hồ sơ ra, hơi cúi người, “Ông ấy nói, bên trong là ‘chứng cứ’ mà cô cần. Bạc Ngự Sâm không phải con ruột nhà họ Bạc, anh ta là đứa trẻ được nhận nuôi từ cô nhi viện ba mươi năm trước. Bản sao hồ sơ nhận nuôi này đủ để người trong Bạc gia nghi ngờ tính hợp pháp trong việc anh ta nắm giữ Bạc thị.”
Thẩm Kiều Kiều nhận lấy túi hồ sơ.
Cảm giác của giấy da bò thô ráp và khô khốc, cầm trên tay nặng trịch. Cô ta cúi đầu nhìn vết sáp đỏ ở miệng túi, trên đó đóng một con dấu mờ nhạt.
“Tại sao ông ta lại giúp tôi?”
Người đàn ông đã quay lưng định rời đi, nghe vậy liền dừng lại, nghiêng đầu.
“Ông Bạc nói rồi, kẻ th/ù của kẻ th/ù chính là bạn.”
Người đàn ông rời đi. Hành lang trở nên trống trải trở lại, chỉ còn tiếng rì rầm của cục nóng điều hòa từ ngoài cửa sổ vọng vào.
Thẩm Kiều Kiều đóng cửa, x/é túi hồ sơ.
Bên trong là bản sao hồ sơ nhận nuôi. Giấy đã ố vàng, mép có những lỗ nhỏ do sâu đục, màu mực phai thành nâu sẫm. Phần tiêu đề in dòng chữ “Cô nhi viện thành phố XX”, ngày tháng là mười bảy tháng ba, ba mươi năm trước. Phần người được nhận nuôi viết một cái tên – “Bạc Ngự Sâm”. Phần người nhận nuôi ký một cái tên khác – “Bạc Cảnh Sơn”.
Bên dưới là chữ ký của hai cái tên xa lạ – một là của viện trưởng cô nhi viện, một là của người làm chứng. Dưới cùng đóng một con dấu tròn, chữ trên mặt dấu đã mờ nhưng vẫn lờ mờ nhìn ra mấy chữ “Cô nhi viện thành phố XX”.
Thẩm Kiều Kiều nhìn chằm chằm bản sao hồ sơ đó rất lâu.
Ngón tay mơn trớn những dòng chữ phai mờ trên mặt giấy, móng tay vạch một vết lõm nông dưới ba chữ “Bạc Ngự Sâm”.
Sau đó khóe miệng cô ta dần cong lên.
Thì ra Bạc Ngự Sâm đ/ốt hôn thư, đuổi cô ta ra khỏi nhà không phải vì nhận ra Thẩm Thanh Hoan – mà vì anh ta phát hiện ra mình bị Bạc Ngự Hành nắm thóp, muốn phủi sạch qu/an h/ệ trước.
Được.
Đã tuyệt tình như vậy, thì cùng ch*t đi.
Tối hôm đó, Thẩm Kiều Kiều mở một buổi livestream.
Cô ta ở trong phòng khách sạn bình dân, dùng camera trước của điện thoại, không làm đẹp, không bộ lọc. Phông nền là bức tường dán đầy quảng cáo vặt, ánh sáng là chiếc đèn ốp trần trắng bệch. Cô ta mặc bộ đồ lúc đến, tóc buộc đuôi ngựa tùy tiện, hốc mắt sưng đỏ, môi nứt nẻ.
Số người xem livestream tăng từ vài trăm lên vài nghìn, từ vài nghìn lên vài vạn.
Cô ta nhìn vào ống kính, khóc lóc thảm thiết.
“Tôi thực sự không biết tại sao anh Ngự Sâm lại hiểu lầm... Vết s/ẹo trên lòng bàn tay tôi là do bị nước sôi bỏng lúc ba tuổi, tôi chưa bao giờ nói là do c/ứu anh ấy mà có... Là chị, là chị rõ ràng biết sự thật nhưng không nói, chị ấy chỉ muốn xem anh Ngự Sâm hối h/ận, chị ấy căn bản không yêu anh ấy...”
Bình luận chạy đi/ên cuồ/ng.
Có người tin, có người ch/ửi, có người tặng quà, có người chụp màn hình quay lại.
Số người xem tăng từ mười vạn lên năm mươi vạn.
Từ năm mươi vạn lên hai triệu.
Thẩm Kiều Kiều nhìn con số nhảy liên tục ở góc trên bên phải, khóc càng dữ dội hơn. Nước mắt làm trôi mascara, để lại hai vệt đen trên mặt. Giọng cô ta ngày càng khàn đặc, ngày càng nghẹn ngào, như một đứa trẻ chịu nỗi oan ức tày trời cuối cùng cũng tìm được người để trút bầu tâm sự.
“Tôi thực sự không hề mạo danh... Là anh Ngự Sâm tự nhận nhầm... Anh ấy nhìn thấy vết s/ẹo trên tay tôi liền tưởng là tôi c/ứu anh ấy, tôi nói không phải, anh ấy không tin... Anh ấy chưa bao giờ chịu nghe tôi giải thích...”
Bình luận bắt đầu chia phe.
【Kiều Kiều đừng khóc! Chúng tôi tin cô!】
【Xạo vừa thôi, lúc trước cô lên show truyền hình chính miệng nói vết s/ẹo là do c/ứu người hồi nhỏ, video bị bóc trần rồi còn tẩy trắng?】
【Thẩm Thanh Hoan cũng chẳng phải thứ tốt lành gì, giấu giếm ba năm, đây chẳng phải là PUA sao?】
【Lầu trên, bị hủy hôn bị đuổi ra đường còn không được phản kích à? Thánh mẫu chuyển thế đấy à?】
【Chỉ mình tôi tò mò Thẩm Thanh Hoan rốt cuộc lai lịch thế nào sao? Đoàn xe tối qua, mười hai chiếc Maybach, cái thế lực đó mấy đại lão ở Đế Đô có thể huy động nổi?】
【Tôi cá một gói mì cay, Thẩm Thanh Hoan chắc chắn có thân phận cực khủng!】
【Lúc cô ta phong tỏa livestream của Thẩm Kiều Kiều đã x/ác nhận là nhà sáng lập Queen Capital, các người đi tìm Queen Capital đi, tìm xong quay lại cảm ơn tôi】
Ngay lúc bình luận cãi nhau dữ dội nhất –
Livestream của Thẩm Kiều Kiều đột ngột đen màn hình.
Không phải cô ta chủ động tắt, không phải mạng lag. Mà là bị cưỡ/ng ch/ế đóng từ phía máy chủ. Hơn hai triệu khán giả cùng lúc bị đ/á ra khỏi phòng, trên màn hình hiện lên một dòng chữ nhỏ màu trắng:
【Phòng livestream này bị nghi ngờ lan truyền thông tin sai lệch, đã bị cấm vĩnh viễn.】
Ngay sau đó, tài khoản Weibo của Thẩm Kiều Kiều bị hủy.