Khi mẹ nuôi bỏ trốn, bà ta đã cố tình đẩy tôi xuống xe. Đầu óc tôi bị chấn thương, chỉ số thông minh chỉ còn ở mức đứa trẻ năm tuổi. Kể từ đó, tôi trở nên ngoan ngoãn và biết nghe lời hơn hẳn.
Sau khi được cha mẹ ruột tìm về, cô em gái giả mạo không cho tôi vào cửa, làm ầm ĩ đòi t/ự s*t. Cô ta đứng bên mép hồ bơi sâu một mét, dọa nhảy xuống: “Nếu cái nhà này không dung chứa được con, vậy con đi ch*t cho rồi.” Thế nhưng, cô ta cứ chần chừ mãi không chịu nhảy. Tôi ngoan ngoãn đi đến, r/un r/ẩy đẩy cô ta xuống.
“Chị ơi, em giúp chị.”
Bõm một tiếng.
Cha mẹ đồng loạt nhìn về phía tôi, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc.
Khi tôi được cha mẹ ruột tìm về, còn chưa kịp bước vào cửa, Hạ Doanh - cô con gái giả mạo - đã đứng bên hồ bơi của biệt thự, khóc lóc thảm thiết: “Cha mẹ, con là đứa con gái mà cha mẹ nuôi nấng suốt mười lăm năm qua, có phải cha mẹ không cần con nữa rồi không?”
Thấy cô ta khóc, mẹ lập tức đ/au lòng rơi lệ theo: “Doanh Doanh, không phải như vậy đâu. Con mãi mãi là con gái ngoan của cha mẹ, cha mẹ mãi mãi yêu con.”
Hạ Doanh vừa lắc đầu vừa đi/ên cuồ/ng vò đầu bứt tai: “Vậy tại sao cha mẹ còn đón cô ta về? Cha mẹ đuổi cô ta đi đi!” Cô ta chỉ tay vào tôi, ánh mắt đầy vẻ c/ăm h/ận.
Tôi ôm ch/ặt chú gấu bông của mình, sợ hãi nép sau lưng cha. Cha khó xử lên tiếng: “Doanh Doanh, đây chẳng phải là do cô nhi viện và đồn cảnh sát tìm thấy rồi liên lạc hay sao? Con đừng trách cha mẹ được không? Tiểu Du đã tìm thấy rồi, cũng không thể không đón về, đúng không con?”
Nghe vậy, Hạ Doanh mới hơi bình tĩnh lại.
Tôi rất sợ người lớn cãi nhau. Hồi nhỏ, mỗi khi mẹ nuôi và cha nuôi cãi vã, cả hai đều sẽ đá/nh tôi. Mẹ nuôi nghiến răng nghiến lợi túm lấy tôi, đá/nh mạnh vào mông: “Đều tại mày, cái đồ lỗ vốn. Sao mày còn chưa ch*t đi?”
Cha nuôi thấy vậy cũng không chịu thua kém, cầm lấy chiếc roj da bên cạnh quất túi bụi vào lưng tôi: “Không được khóc, ồn ch*t đi được.” Vừa đá/nh, hai người họ còn vừa thi xem ai để lại vết hằn sâu hơn. Vì vậy, từ nhỏ tôi đã học được cách cố gắng lấy lòng người lớn. Tôi phải luôn cẩn trọng từng chút một, sợ họ tâm trạng không tốt, sợ họ đột nhiên cãi nhau.
Nhìn Hạ Doanh và cha mẹ tranh cãi đỏ mặt tía tai, tôi rất sợ. Muốn chuyển chủ đề, tôi chỉ có thể rụt rè lên tiếng: “Cha mẹ ơi, chị ấy có phải là con gái ruột của mẹ nuôi con không ạ? Trước đây mẹ nuôi rất nhớ chị ấy.”
Mẹ lập tức nháy mắt ra hiệu với tôi liên tục. Tôi không hiểu: “Mẹ ơi, mắt mẹ không thoải mái ạ?”
Hạ Doanh nhìn cha mẹ, nước mắt lã chã rơi. Mẹ đầy vẻ căng thẳng, kéo mạnh tôi ra khỏi sau lưng cha: “Không được nói bậy, đi xin lỗi chị con đi.”
Tôi ngơ ngác: “Không phải mẹ nói…”
Lời chưa kịp dứt đã bị mẹ đẩy về phía Hạ Doanh. Hạ Doanh nhìn cha mẹ, tủi thân lên tiếng: “Cha mẹ, đều tại con không phải con ruột, là con không nên chiếm vị trí của em gái. Nếu cái nhà này không dung chứa được con, vậy con đi ch*t cho rồi.”
Cô ta nhích từng chút một về phía mép hồ bơi, nhưng vẫn chần chừ không chịu nhảy. Tôi ôm chú gấu bông, ngoan ngoãn đi đến, r/un r/ẩy đưa tay đẩy cô ta xuống.
“Chị ơi, em giúp chị.”
Bõm một tiếng.
Cha mẹ đồng loạt nhìn về phía tôi, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc.
“Á, c/ứu mạng!”
Hạ Doanh rơi xuống nước, chìm nổi trong hồ. Cô ta vùng vẫy dữ dội. Tôi mỉm cười xoa đầu chú gấu bông: “Gấu ơi đừng sợ, chúng ta đã giúp chị ấy rồi. Như vậy chị ấy sẽ vui thôi.”
Cha mẹ vẫn đứng sững tại chỗ, ngơ ngác nhìn tôi.
“Cha ơi, mẹ ơi… c/ứu con!”
Tiếng kêu của Hạ Doanh vang lên lần nữa, cha mới sực tỉnh, lao xuống hồ bơi vớt Hạ Doanh lên. Vừa lên khỏi mặt nước, cô ta liền đẩy mạnh tôi ra rồi lao vào lòng mẹ. Tôi bị cô ta đẩy ngã xuống đất. Chú gấu nhỏ của tôi lăn tọt xuống hồ bơi.
Hạ Doanh đẫm lệ lên tiếng: “Cha mẹ, Hạ Du muốn hại ch*t con! Hu hu hu… Con không biết mình đã chọc gi/ận em gái ở đâu mà khiến em ấy gh/ét con đến thế.”
Cha mẹ vội vàng lấy khăn tắm quấn ch/ặt lấy cô ta, đ/au lòng vây quanh dỗ dành, mà chẳng hề nhận ra chú gấu tôi yêu quý nhất đã bị cô ta đẩy xuống hồ. Tôi đứng bên mép hồ, lo lắng khóc òa: “Gấu ơi đừng sợ, tớ tới c/ứu cậu đây.”
Bõm một tiếng.
Tôi nhảy xuống hồ bơi. Tôi cố hết sức bơi về phía chú gấu đang chìm dưới đáy, nhưng lại quên mất rằng mình không biết bơi. Tôi cuối cùng cũng nắm được chú gấu của mình, nhưng lại không thể thở được nữa. Tôi từ từ chìm xuống. Giống như lần bị mẹ nuôi ném xuống sông trước kia, nhìn mặt nước ngày càng xa dần. Trên bờ, cha mẹ chẳng một ai phát hiện ra tôi. Tôi lặng lẽ nhắm mắt lại lần nữa.
Hồi nhỏ, mùa đông tôi giặt quần áo bên bờ sông, nước lạnh quá, tay tôi tê dại hết cả. Sơ ý để nước sông cuốn trôi mất một chiếc áo. Mẹ nuôi biết chuyện liền ném thẳng tôi xuống dòng sông băng giá. Tôi vùng vẫy tuyệt vọng, mẹ nuôi đứng trên bờ, gi/ận dữ m/ắng nhiếc: “Đồ lỗ vốn, hôm nay tao phải dạy dỗ mày một trận cho ra trò. Để xem sau này mày còn dám lười biếng nữa không.”
Thế nhưng, tôi rất ngoan, chưa từng lười biếng bao giờ. Ngày hôm đó, khi tôi chìm xuống dòng sông băng, những hình ảnh trước mắt hiện lên nhanh như một thước phim. Một đứa trẻ là tôi bé xíu đang đứng trên bếp lò nấu cơm.