Phòng khách đột nhiên vang lên tiếng động, tiếp đó là giọng mẹ tôi.

"Con gái, Quý Ninh đến này!"

Sau hai tiếng gõ cửa, Quý Ninh quen đường cũ đi vào. Cô ấy cũng mang theo một phần bánh kem dâu, hốc mắt hơi đỏ.

"Tiểu Xuân, cậu tốt thật đấy."

Tôi bị cô ấy ôm vào lòng, nhíu mày, không lên tiếng. Cô ấy tiếp tục nói, vừa đưa bánh kem và thìa đến trước mặt tôi, làm bộ muốn đút cho tôi ăn.

"Ứng Tuyết đã nói hết với mình rồi, là cậu chủ động gánh trách nhiệm thay mình nên mới bị đình chỉ công tác."

Nghe vậy, tôi hoàn toàn sững sờ. Hóa ra anh ấy lại nói với Quý Ninh như thế.

Tại sao? Để cô ấy không cảm thấy gánh nặng tâm lý sao?

Mặc dù mọi chuyện đều do Giang Ứng Tuyết gây ra, nhưng tôi rất khó để không nảy sinh á/c cảm với người được hưởng lợi trước mắt này. Vì vậy, tôi gạt tay cô ấy ra, quay đầu đi, không ăn miếng bánh nào.

"Quý Ninh, cậu về đi."

"Sao thế? Cậu vẫn còn gi/ận dỗi với Ứng Tuyết à? Anh ấy rõ ràng nói hai người đã làm hòa rồi mà."

"Không, chúng tôi sẽ không làm hòa nữa."

"Hai người thật là... Khoan đã, cậu thu dọn nhiều hành lý thế này là định đi đâu?"

Quý Ninh ngơ ngác nhìn quanh đống hành lý chất đầy sàn nhà của tôi, giọng nói đột ngột cao vút.

Trong lòng tôi dâng lên một nỗi bực bội, hiếm khi nghiêm giọng:

"Đi du lịch. Cậu đi đi, tâm trạng tôi không tốt, không muốn gặp ai cả."

Thế là cô ấy tự động quy mọi biểu hiện khác lạ của tôi là do việc bị đình chỉ gây ra.

"Được được được, mình đi ngay, cậu nhớ ăn bánh nhé."

Cô ấy vừa đi khỏi không lâu, Giang Ứng Tuyết lại gửi tin nhắn tới.

【Tiểu Xuân, b/ệnh viện đột nhiên có việc gấp, anh không dứt ra được.】

Một tiếng rưỡi sau.

【Vẫn còn gi/ận à? Được rồi bảo bối, anh xuống nước với em, được chưa? Chiến tranh lạnh với em anh khó chịu lắm.】

【Quý Ninh bảo em định đi du lịch, cũng tốt, chú ý an toàn nhé.】

【Đợi em về, anh đi đón em.】

Hôm sau, bố mẹ lái xe đưa tôi ra sân bay. Sau khi qua cửa an ninh, tôi nhón chân vẫy tay chào họ.

Tạm biệt.

Giang Ứng Tuyết sau khi xong việc, điện thoại vẫn không nhận được một tin nhắn nào từ tôi.

Anh đẩy cửa bước vào phòng khám của Quý Ninh.

"Mấy ngày nay Tiểu Xuân có trả lời tin nhắn của em không?"

Quý Ninh ngẩng đầu khỏi xấp b/ệnh án, bất lực lắc đầu.

"Trước đây cậu ấy gi/ận dỗi không bao giờ ngó lơ mình cả."

Giang Ứng Tuyết nhận ra có điều không ổn, truy hỏi cô ấy:

"Đêm đó hai người còn nói gì nữa?"

"Không có gì cả, chỉ là cảm ơn cậu ấy vì đã chủ động nhận lỗi thay mình thôi."

Nghe vậy, trong lòng Giang Ứng Tuyết đột nhiên dấy lên một dự cảm chẳng lành. Anh không còn bận tâm đến giọng điệu nữa, nhíu ch/ặt lông mày:

"Ai nói với em là cô ấy tự nguyện nhận lỗi thay em?"

Quý Ninh buột miệng phản bác.

"Không phải cậu ấy tự nguyện, chẳng lẽ còn có ai ép cậu ấy nhận tội sao?"

Nhưng người đàn ông đối diện im lặng không đáp, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.

Một giả thuyết khả dĩ xuất hiện trong đầu. Bút ký của Quý Ninh rơi khỏi tay, cô ấy trợn tròn mắt không thể tin nổi.

"Là anh ép cậu ấy? Tại sao phải làm thế?"

Giang Ứng Tuyết đỡ trán, thở dài một tiếng thật dài:

"Tính cách của em anh còn lạ gì, phạm sai lầm như thế trên bàn phẫu thuật, anh sợ em sẽ lập tức chạy đến chỗ viện trưởng nộp đơn xin nghỉ việc."

"Tiểu Xuân thì khác, cô ấy chỉ là y tá, phạm chút lỗi nhỏ là chuyện bình thường... Anh chỉ không ngờ là lại bị người nhà b/ệnh nhân biết được."

Nghe xong lời giải thích, Quý Ninh lập tức đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu. Cô nghiến răng:

"Giang Ứng Tuyết! Tiểu Xuân coi trọng công việc của mình nhất, cô ấy làm việc bao nhiêu năm nay chưa bao giờ mắc sai lầm nào cả!"

"Anh làm thế này thì sau này bảo em đối mặt với cậu ấy thế nào đây?"

Bốn mắt nhìn nhau, cả hai không nói nên lời.

Trên đường trở về, Giang Ứng Tuyết có chút thất thần, bước chân lảo đảo. Anh mở lại khung chat với Từ Xuân, lướt lên từng dòng một.

【A Tuyết, chú mèo dưới lầu! Giống anh gh/ê.】

【B/ệnh nhân giây trước còn nghi ngờ tay nghề của em, giây sau đã bị kỹ thuật hoàn hảo của em khuất phục rồi, hừ hừ.】

【Hôm nay món sườn kho ở căng tin dở tệ, lát nữa anh đừng m/ua nhé!】

Cho dù công việc có bận rộn đến đâu, Từ Xuân cũng luôn tranh thủ thời gian gửi cho anh vài tin nhắn. Cô thường ngây thơ đáng yêu như một đứa trẻ, nhưng cũng thường thể hiện sự kiên cường đáng kinh ngạc.

Năm đó, Giang Ứng Tuyết chính là bị cô thu hút như thế, rồi cả hai trở thành người yêu.

Vậy mà anh lại làm tổn thương cô.

Trong một tháng chiến tranh lạnh, ngoài những việc cần thiết, Từ Xuân rất ít khi gửi tin nhắn cho anh. Giờ đây, thậm chí đến một chữ "ừ" cô cũng không muốn hồi đáp.

Dùng nước lạnh rửa mặt, Giang Ứng Tuyết bình tĩnh lại đôi chút. Không sao cả, vài ngày nữa cô ấy sẽ về thôi.

Anh sẽ đi giải thích sự thật với người nhà b/ệnh nhân. Anh sẽ yêu cầu b/ệnh viện xóa bỏ dấu vết kỷ luật. Anh vẫn còn nhiều thời gian để từ từ nhận được sự tha thứ của Từ Xuân.

Nghĩ như vậy, cơn đ/au ở lồng ngựk mới dần dịu đi.

Hai ngày sau, Giang Ứng Tuyết đến chờ ở khoa của cô từ sớm. Nhưng mãi vẫn không thấy bóng dáng Từ Xuân đâu.

Nhìn kỹ lại, vị trí của cô đã được người khác đặt đồ đạc vào. Anh cau mày, chặn một y tá quen mặt lại.

"Cho hỏi, y tá Từ Xuân vẫn chưa quay lại sao?"

Đối phương đầy vẻ nghi hoặc:

"Tiểu Xuân? Chẳng phải cô ấy đã nghỉ việc từ một tuần trước rồi sao?"

"Cái gì?"

Phản ứng đầu tiên của Giang Ứng Tuyết là không thể nào. Từ Xuân sao có thể nghỉ việc?

Ngày trước, để không phải yêu xa, họ đã vất vả lắm mới cùng vào làm ở một b/ệnh viện.

"Vậy cô có biết cô ấy chuyển sang b/ệnh viện nào không?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ta rung chiếc chuông bảo mạng hoàng huynh ban, kẻ tìm đến lại là sát thủ của người.

Chương 14
Đại Dận Trưởng công chúa Tiêu Minh Thù trên đường đi hòa thân, bị Hoàng huynh Tiêu Thừa Hành sai ám vệ sát hại. Mặt trong giá y thêu dòng chữ 'Đợi Hoàng huynh đón ta về nhà', nào ngờ chỉ nhận lấy lệnh tuyệt sát của ám vệ Đông cung. Bắc Địch Thái tử Hô Diên Triệt đào lấy di cốt của nàng, mang theo mũi tên ba cạnh, lệnh bài, huyết thư làm bằng chứng thép tiến kinh khai quan, ngay trước mặt văn võ bá quan vạch trần chân tướng tân đế giết muội đoạt ngôi. Chuông vàng đứt đoạn, tràng hạt tán lạc, trong gió tuyết ở Nhạn Hồi Lĩnh, nàng rốt cuộc chẳng còn chờ đợi nữa.
Cổ trang
1