Tôi dắt tay Chu Lâm An về nhà.
Chương 9
Theo phong tục thủy trại, ngày đầu tiên phải bày tiệc rư/ợu tại nhà mẹ đẻ. Bộ lễ phục mà mẹ đã chuẩn bị suốt bảy năm qua, cuối cùng hôm nay cũng được khoác lên người tôi.
Sau khi chúc rư/ợu xong xuôi các vị khách quý, tân lang tân nương phải đi bái Giang Thần. Chín khúc mười tám vòng sông Lộ Giang, khúc nào cũng treo đèn lồng đỏ rực. Tôi vịn tay cha mẹ, bước ra khỏi cửa.
“Chà, cô dâu xinh đẹp quá!”
Lũ trẻ con xin được kẹo hỷ, miệng lưỡi ngọt xớt tuôn ra những lời hay ý đẹp.
Hoa tươi rải đầy lối, lụa đỏ trải thảm đường.
Chu Lâm An đứng bên mép nước, đỡ lấy chiếc thuyền rồng treo đầy hoa đăng. Anh nhìn tôi dịu dàng, dõi theo từng bước chân tôi tiến về phía anh.
“A Lan, cẩn thận dưới chân.”
Tôi vịn tay anh, cẩn trọng bước lên thuyền. Thuyền rồng khẽ chuyển động, hòa vào đội hình thuyền bè. Đội thuyền của tân lang tân nương nhuộm đỏ cả dòng Lộ Giang. Bóng đèn chập chờn, sóng nước dập dềnh, làm vỡ tan vầng trăng trên mặt nước, cũng làm rung động hai trái tim trên thuyền.
Anh nắm ch/ặt tay tôi, rải rư/ợu chúc phúc xuống dòng sông. Phía xa xa, ánh đèn khi tỏ khi mờ. Tôi loáng thoáng nhìn thấy một bóng người đang nấp dưới chân cầu. Chu Lâm An đưa tay che tầm mắt tôi:
“Gió nổi lên rồi, cẩn thận kẻo lạnh.”
Tôi nép vào lòng anh, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh, cảm thấy vô cùng an tâm. Gió sông hiu hiu mang theo hơi mát.
Lâm Vạn Lý nấp dưới chân cầu, nhìn hai bóng hình tựa sát vào nhau trên thuyền rồng, lòng dần trở nên lạnh lẽo.
“Không sao, vẫn chưa đăng ký kết hôn mà.”
Hắn tự nhủ với lòng mình, vẫn còn cơ hội.
Nhìn đội thuyền rồng rời đi, hắn chui từ dưới gầm cầu ra rồi lầm lũi về nhà. Nhà cửa lạnh lẽo vắng tanh. Mẹ ngồi trong sân, lặng thinh không nói một lời. Bà hối h/ận rồi, nhưng lại chẳng chịu thừa nhận.
Bạch Vãn Đường cũng đã bỏ đi, trước khi đi còn không quên ch/ửi rủa:
“Lâm Vạn Lý, anh đáng đời! Ai bảo anh ng/u ngốc như con chó, chỉ cần dỗ dành vài câu là để tôi lên thuyền rồng. Giờ quay lại trách tôi à? Một bàn tay vỗ không kêu, anh cũng có lỗi đấy!”
“Tần Hương Lan sẽ không bao giờ quay lại tìm anh đâu!”
Lâm Vạn Lý t/át cô ta một cái:
“Đừng để tôi nghe thấy cô nhắc đến tên A Lan nữa, cô không xứng.”
Bạch Vãn Đường bị đá/nh đến choáng váng. Nhìn vẻ mặt khác lạ của Lâm Vạn Lý, cô ta vơ vội hành lý rồi chạy trối ch*t.
Giờ đây trong nhà chẳng còn ai. Cả thủy trại rộn ràng đón dâu, khiến nhà họ Lâm càng thêm quạnh quẽ. Lâm Vạn Lý không ra sân tìm mẹ, hắn ngồi thẫn thờ trong phòng suốt cả đêm.
Trời vừa hửng sáng, hắn đã chạy sang nhà tôi. Hắn muốn trò chuyện với tôi trước khi tôi đi đăng ký kết hôn. Nhưng đáp lại hắn chỉ là hai cánh cửa đóng ch/ặt. Bà hàng xóm thò đầu ra:
“A Lan đi từ tối qua rồi. Thằng bé nhà họ Chu bảo đưa con bé đi Cảng Thành học tiếp.”
Lúc này Lâm Vạn Lý mới cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng. Cảng Thành? Nơi mà cả đời này hắn chưa từng đặt chân đến. Hắn mở điện thoại, tìm ki/ếm chuyến bay sớm nhất. Hắn nghiến răng, chuẩn bị đặt vé.
Nhưng điện thoại hiện lên một tin nhắn mới:
“Vạn Lý, về nhà mau, mẹ con tr/eo c/ổ rồi!”
Ba năm sau.
Lâm Vạn Lý cuối cùng cũng đặt chân lên mảnh đất Cảng Thành. Năm đó Đoan Ngọ, Bạch Vãn Đường bỏ nhà đi, bị tên đại gia làng bên lừa b/án vào chốn lầu xanh. Mẹ hắn vì không chịu nổi áp lực dư luận, sợ bị hàng xóm cười chê nên đã tr/eo c/ổ ngay tại phòng khách. Cha hắn thấy hắn gây chuyện thị phi, cưới vợ kế rồi đuổi hắn ra khỏi nhà.
Lưu lạc làm thuê suốt ba năm trời, cuối cùng hắn cũng dành dụm đủ tiền. M/ua vé máy bay, đến Cảng Thành. Vừa xuống máy bay, hắn đã bị luồng nhiệt nóng rực thổi đến mức không mở nổi mắt. Dòng người qua lại tấp nập, sang trọng, nói những ngôn ngữ mà hắn không hiểu nổi.
Hắn đã điều tra kỹ. Chu Lâm An làm giáo sư tại Đại học Cảng Thành. Tần Hương Lan theo học, giờ đang làm thiết kế trang sức. Địa chỉ tiệm trang sức ấy hắn khắc ghi trong lòng. Ngẩng đầu định tìm biển chỉ dẫn tàu điện ngầm, hắn lại bị một tấm quảng cáo thu hút ánh nhìn.
Đó là bài phỏng vấn người sáng lập thương hiệu trang sức An Lan. Tần Hương Lan mỉm cười rạng rỡ, ôm con đứng cạnh Chu Lâm An.
“Cảm hứng cho bộ sưu tập trang sức mùa này đến từ quê hương tôi, bên bờ sông Lộ Giang. Mỗi năm các cô gái đều phải rút quẻ, rút trúng thẻ đỏ mới được lên thuyền rồng của nhà chồng.”
“Tôi đã rút suốt bảy năm, cho đến năm thứ tám, tôi gặp được chồng mình. Anh ấy đã mang đến cho tôi tình yêu chân thành nhất.”
Những lời tiếp theo, Lâm Vạn Lý không nghe rõ nữa. Màng nhĩ vì lao lực quá độ mà ù đi. Hắn nhìn gia đình trên màn hình, lặng lẽ ngồi thụp xuống. Dòng người qua lại, chừa ra một khoảng trống ở giữa. Đó là một người đàn ông lấm lem bụi trần, quỳ rạp dưới đất, vùi đầu nức nở.