"Đi công tác?" Trương Phi cười lạnh, "Ai mà biết là thật hay giả. Biết đâu anh ta vẫn ở nhà, chỉ là ngại không dám thừa nhận. Hoặc là vợ anh ta ngoại tình, anh ta bị cắm sừng mà còn không biết, hoặc là biết rồi mà vờ như không biết. Dù sao thì âm thanh đó chắc chắn truyền ra từ 402, tôi nghe rõ mồn một!"
Cô ấy nói xong, xách túi rác hầm hầm đi xuống lầu.
Tôi trở về nhà mình, nghi hoặc trong lòng càng nặng thêm. Trương Phi trông không giống như đang nói dối, cô ấy thực sự đã bị tr/a t/ấn đến phát đi/ên rồi.
Tôi mở nhóm cư dân, lướt ngược lên xem. Lần cuối cùng cả hai xuất hiện cùng lúc là nửa tháng trước, Tô Điềm hỏi trong nhóm xem nhà ai có dư th/uốc hạ sốt cho trẻ em không, Trần Dương còn bổ sung thêm một câu: "Con bị ốm, đang lo quá."
Sau đó, Trần Dương không hề nói thêm câu nào nữa, cho đến tận rạng sáng nay. Còn Tô Điềm, sau lần xin th/uốc đó cũng hoàn toàn biến mất trong nhóm.
Tôi tìm vào trang cá nhân của Tô Điềm, cô ấy cài đặt chế độ chỉ hiển thị bài đăng trong 3 ngày, nên bên trong trống trơn.
Không ổn rồi.
Buổi chiều, người của ban quản lý tòa nhà bị Trương Phi và vài hộ dân tầng dưới cũng bị làm phiền kéo đến.
Tôi ở nhà nghe thấy động tĩnh ngoài hành lang, liền mở cửa ra xem. Nhân viên ban quản lý tên Vương đang gõ cửa 402, vừa gõ vừa gọi: "Chủ hộ 402 có nhà không? Phiền mở cửa chút, hàng xóm phản ánh có vài vấn đề."
Gõ suốt hai ba phút, bên trong hoàn toàn không có phản ứng.
"Cô thấy đấy, tôi đã bảo là không có ai mà." Ông Vương xua tay, nói với Trương Phi đang đầy vẻ gi/ận dữ và vài cư dân khác, "Có lẽ thực sự là âm thanh gì đó khác, như ống nước chẳng hạn, hoặc đồ điện nhà ai đó..."
"Không thể nào!" Trương Phi ngắt lời ông ta, "Tôi phân biệt được! Chính là tiếng giường, còn cả... loại âm thanh đó nữa! Hơn nữa tại sao tôi cứ gõ cửa là nó dừng? Nếu là ống nước, lẽ nào nó biết tôi đang gõ cửa?"
Bà dì ở 301 bên cạnh cũng phụ họa: "Đúng vậy, tôi cũng nghe thấy hai lần rồi, thật là không ra thể thống gì, chậc."
Ông Vương bất lực: "Nhưng trong nhà người ta không có ai, tôi đâu thể cạy cửa được?"
"Trần Dương chẳng phải đang ở trong nhóm sao? Ông gọi điện cho anh ta đi!" Trương Phi không chịu bỏ qua.
Ông Vương lấy điện thoại ra, lật danh bạ, bấm một số.
Bật loa ngoài, tất cả chúng tôi đều nghe thấy.
"Số thuê bao quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy..."
Tắt máy rồi.
Trong nhóm nói là đi công tác, điện thoại lại tắt máy. Còn vợ anh ta là Tô Điềm cũng không thể liên lạc được.
Đám đông bắt đầu xì xào, đủ loại suy đoán nảy sinh và lan rộng trong hành lang tối tăm.
Ông Vương cũng nhận ra sự việc có chút bất thường, nhíu mày lại.
"Thế này đi, tôi sẽ thử liên lạc với cô Tô Điềm lần nữa. Mọi người về trước đi, có tin tức gì tôi sẽ thông báo cho mọi người."
Đám đông giải tán, tôi quay trở vào nhà, tim đ/ập thình thịch.
Đi công tác tắt máy là bình thường, nhưng đến cả vợ cũng mất liên lạc luôn?
Còn đứa bé thì sao? Đứa bé nửa tháng trước còn đang xin th/uốc hạ sốt, giờ thế nào rồi?
Tôi chợt nhớ ra, hình như đã rất lâu rồi không thấy cậu bé đó chơi dưới sân chung cư.
Hai ngày tiếp theo, mọi chuyện lặng như tờ.
402 yên tĩnh như một căn phòng trống.
Trương Phi trong nhóm cũng không nói gì thêm, không biết là âm thanh đã hết, hay là cô ấy đã nhẫn nhịn.
Nhưng tôi luôn cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Tôi thử @Trần Dương và Tô Điềm trong nhóm, hỏi họ khi nào về, hoặc có cần giúp đỡ trông nom nhà cửa gì không, nhưng hoàn toàn không có hồi âm.
Trang cá nhân của họ vẫn không có cập nhật mới.
Tôi thậm chí còn hỏi hàng xóm 501, một cặp vợ chồng già.
Bà cụ nói, gần đây không thấy người 402 ra vào, còn tưởng họ cả nhà đi du lịch rồi.
"Thế còn đứa bé? Cũng không thấy ạ?"
"Ôi, cháu nhắc mới nhớ, cũng đã mấy ngày rồi không thấy thằng bé Hạo Hạo chơi dưới lầu."
Bà cụ nghĩ ngợi, "Lần cuối gặp là lâu lắm rồi, thằng bé trông có vẻ lờ đờ, mẹ nó đang bế nó."
Đêm thứ ba, tôi đi ăn cùng vài người bạn, về muộn, gần 12 giờ đêm mới vào tòa nhà.
Đèn cảm ứng ở hành lang bị hỏng, cứ chớp tắt liên hồi.
Khi đi đến tầng 4, đèn vừa lúc tắt ngóm, tối om.
Tôi vừa định dậm chân cho đèn sáng thì bất chợt nghe thấy một âm thanh nhỏ xíu.
"Cạch... kẽo kẹt..."
Rất nhẹ, rất ngắn, rồi lập tức biến mất.
Tôi dựng cả tóc gáy, đứng sững tại chỗ, cố hết sức dậm chân để đèn sáng lên.
Dưới ánh đèn vàng vọt, cửa 402 vẫn đóng ch/ặt, khe cửa không hề có ánh sáng.
Là tôi nghe nhầm? Hay là tiếng ống nước?
Tôi chạy như trốn chạy lên tầng 5, lao vào nhà mình, khóa trái cửa lại.
Điện thoại đúng lúc này vang lên, làm tôi gi/ật b/ắn mình.
Là nhóm cư dân.
Trương Phi lại gửi tin nhắn, lần này không phải video mà là một đoạn ghi âm, giọng nói cực kỳ thấp, mang theo sự r/un r/ẩy rõ rệt:
"Lại nữa rồi... ngay lúc này thôi... tôi nghe thấy tầng trên có tiếng trẻ con khóc... tiếng rất nhỏ, khóc hai tiếng rồi thôi... sau đó, lại là tiếng giường chiếu đó... 402 rốt cuộc bị làm sao vậy? Tôi sợ quá..."
Bên dưới đoạn ghi âm là một bức ảnh, là trần nhà của cô ấy, mơ hồ có thể thấy một vết ố vàng sẫm màu, giống như thứ gì đó đang thấm từ trên xuống.
Nhóm chat lại bùng n/ổ.
Lần này, nỗi sợ hãi đã thay thế tâm lý hóng hớt của mọi người.
"Báo cảnh sát đi cô Trương ơi!"
"đ/áng s/ợ quá, 402 có phải xảy ra chuyện rồi không?"
"Trần Dương, Tô Điềm rốt cuộc đang ở đâu? Còn đứa bé thì sao?"