Nhưng khi nghe thấy trong số khách mời có người bàn tán rằng nhà họ Thẩm chẳng phải chỉ có một cô con gái sao, liệu cô em gái này có phải là tiểu tam không, thì bố tôi lập tức nâng micro lên:
“Người vừa nói chuyện, là con gái nuôi mười năm nay của nhà họ Thẩm chúng tôi.”
“Tuy là con nuôi, nhưng chúng tôi luôn coi con bé như con ruột. Nó tính tình tinh nghịch, qu/an h/ệ với Tiểu Cố cũng khá tốt, nên hiểu biết nhiều hơn một chút.”
Hứa Uyển Doanh không được phép bị bôi nhọ dù chỉ một câu.
Còn tất cả những tủi nh/ục tôi phải chịu, lại có thể dễ dàng bị lướt qua chỉ trong vài ba câu nói ấy.
Đám đông lập tức dồn ánh mắt đầy mỉa mai và thương hại về phía tôi. Cố Tri Lẫm cũng nhìn tôi chằm chằm, nhưng lại phát hiện trên mặt tôi không hề xuất hiện chút tức gi/ận hay đ/au buồn nào.
Suốt buổi lễ, tôi như một con robot đã được lập trình sẵn, cực kỳ phối hợp, không ồn ào, không quấy phá.
Nhưng Cố Tri Lẫm trông lại có vẻ bứt rứt.
Quy trình kết thúc, tôi vừa vào hậu trường chuẩn bị thay đồ để ra mời rư/ợu thì bị anh ta túm lấy cánh tay.
“Tĩnh Ngôn, em sao vậy?”
“Không sao cả.” Tôi giơ tay, chậm rãi dùng thủ ngữ:
“Mọi thứ đều rất ổn.”
“Em đừng như vậy, anh vừa giải thích rồi mà, sao em không tin?”
Anh ta bỗng im bặt.
Vì ánh mắt tôi đã rơi xuống chiếc nhẫn trên tay anh.
Dãy chữ khắc nhỏ xíu trên đó không phải là G&S.
Mà là G&X.
Cố Tri Lẫm vội vàng che tay lại, nhưng tôi đột nhiên thấy thật vô vị, nhìn anh ta và hỏi:
“Bắt đầu từ bao giờ?”
“Hai người, bắt đầu yêu nhau từ khi nào?”
Cố Tri Lẫm không thể che giấu thêm nữa, ánh mắt né tránh nhìn sang một bên, hồi lâu sau mới lên tiếng:
“Cái gì mà hai người với một người.”
“Em và cô ấy, chẳng phải là cùng một cơ thể sao?”
Nước mắt tôi trào ra.
“Cố Tri Lẫm, chính anh đã nói, tôi và cô ấy khác nhau, anh phân biệt được.”
“Thì đã sao, em chỉ có thể ở lại mười lăm ngày!” Cố Tri Lẫm bực dọc nói: “Yêu đương sao có thể chỉ yêu nửa tháng, rồi nhìn bạn gái biến mất?”
“Hơn nữa, đó rõ ràng là gương mặt của em, sống động hơn, lại còn biết nói chuyện…”
Anh ta khựng lại, dường như không dám nhìn vào mắt tôi nữa, chỉ lạnh lùng nói:
“Tĩnh Ngôn, đừng làm lo/ạn nữa, đó thực ra đều là cơ thể của em.”
“Anh không làm gì sai cả.”
“Chát!”
Tôi giáng cho anh ta một cái t/át thật mạnh!
Ngay giây tiếp theo, Thẩm Minh Dư cùng bố mẹ xông vào, kéo tôi ra:
“Thẩm Tĩnh Ngôn, mày đi/ên rồi! Mày rốt cuộc có muốn gả đi không!” Mẹ tôi giơ tay, trực tiếp t/át trả tôi một cái!
“Mày mới tí tuổi đã ngang ngược hống hách thế này, sau này sống với nó kiểu gì!”
Lời bà vừa dứt, một nhân viên phục vụ chạy vào cửa, hô lớn:
“Ông bà chủ, bên ngoài đột nhiên có một đạo sĩ, nói là muốn gặp chủ nhà!”
“Ông ta cứ lẩm bẩm cái gì mà nhất thể song phách, lưỡng tương quy vị, phương đắc thủy chung…”
“Cái gì?”
Sắc mặt mọi người thay đổi, còn tôi ôm mặt, cười đến tê dại.
Không còn “sau này” nữa.
Vì người tiễn tôi đi đã đến rồi.
Chương 4
“Sư phụ, ý của ông là, có thể tách linh h/ồn của họ ra sao?”
Đạo sĩ nhanh chóng được đón vào, vây quanh ở trung tâm.
Còn tôi lặng lẽ đứng trong góc, nghe ông nói:
“Có thể.”
“Hoặc là, đưa linh h/ồn không thuộc về cơ thể đó trở về cổ đại.”
“Không được!” Thẩm Minh Dư và bố mẹ đồng thanh lên tiếng:
“Chúng tôi tuyệt đối không thể đưa Uyển Doanh về!”
“Ồ? Vậy thì chỉ còn cách hoán đổi hoàn toàn thôi.” Đạo sĩ thong thả nói:
“Linh h/ồn lang thang kia ở lại, còn con gái các người, đi đến một nơi khác.”
“Như vậy, coi như một h/ồn một x/ác, không sai lệch nữa.”
Mọi người bỗng im lặng.
Ánh mắt họ, đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
Còn tôi không cảm thấy sợ hãi.
Chỉ thấy nhẹ nhõm.
Một tháng trước, tôi vô tình quen biết vị đạo sĩ này và biết được cách giải quyết.
Ông ấy nói có thể giúp tôi tách linh h/ồn, nhưng một cơ thể chỉ có thể giữ lại một người.
Tôi từng nghe Hứa Uyển Doanh khóc lóc kể khổ rằng thế giới cô ta ở là một thời đại giả tưởng, chiến lo/ạn liên miên, cô ta chỉ có thể ăn xin để sống, khổ hơn cả chó.
Vì vậy, tôi chưa bao giờ nảy ra ý định đưa cô ta trở về.
Thêm vào đó, lúc ấy tôi cũng không muốn rời xa người mình yêu.
Nhưng cho đến tận bây giờ, tôi mới hiểu ra:
Tình yêu và tình thân mà tôi khao khát, chưa bao giờ là gì khác ngoài một giấc mộng hão huyền.
Không ai mong muốn tôi ở lại.
Vì thế, tôi cũng không cần họ nữa.
“Sư phụ, sau khi hoán đổi, có thể quay lại được không?” Cố Tri Lẫm hỏi.
“Có thể là có thể, chỉ là đạo hạnh của lão phu nông cạn, muốn đổi lại một lần nữa thì phải ba năm sau.”
“Vậy thì ba năm sau đổi lại!” Cố Tri Lẫm quả quyết nói.
Tay Thẩm Minh Dư khựng lại, liếc nhìn Cố Tri Lẫm, hiếm khi có chút do dự:
“Nhưng Uyển Doanh từng nói, thế giới cô ấy ở có chiến lo/ạn, cô ấy chỉ có thể làm ăn mày…”
“Thì đã sao, mười năm đã trôi qua, bên đó sớm đã thái bình rồi!” Bố kích động nói:
“Hơn nữa nó là người trưởng thành, chỉ là thay đổi môi trường sống thôi, có gì mà không sống nổi!”
“Đúng vậy!” Mẹ cũng mừng đến phát khóc:
“Nếu đổi được, chúng ta có thể có trọn vẹn ba năm, mỗi ngày đều có một đứa con gái bình thường rồi!”
Đứa con gái bình thường.