“Anh nhìn xem, đây chính là “năng lực mạnh” mà anh nói sao? Đến dàn trang cũng không biết, thành tích thực tập lấy được bằng cách nào vậy?”
Lục Thời Hàn lật xem, nhíu mày nhưng vẫn nói:
“Vợ à, cô ấy vẫn chỉ là người trẻ mới tốt nghiệp, không cần phải khắt khe như vậy. Mấy thứ như dàn trang, làm nhiều rồi sẽ quen thôi.”
【Anh ấy lại nói đỡ cho mình! Đạn mạc nói nam chính đã bắt đầu thấy cô tiểu thư này phiền phức rồi!】
Sau đó, tôi bảo Lý Thi Niên pha cà phê cho mình.
Lúc cô ta mang tới, cà phê chỉ còn âm ấm, lại còn cho quá nhiều sữa, ngọt đến phát ngấy.
Tôi nhấp một ngụm ngay trước mặt cô ta rồi nhổ thẳng vào cốc:
“Đây là cái thứ gì? Cô đến đây để đi làm hay đi nghỉ dưỡng hả?”
Đôi mắt Lý Thi Niên lập tức đỏ hoe, cô ta cúi đầu lí nhí:
“Xin lỗi chị Thiên D/ao, em đi pha lại ngay…”
【Nhịn thôi, đạn mạc nói rồi, cô ta càng b/ắt n/ạt mình, nam chính càng thấy cô ta đ/ộc á/c.】
Quả nhiên, Lục Thời Hàn không biết đã đi tới từ lúc nào, nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của Lý Thi Niên, lông mày anh nhíu ch/ặt hơn.
“D/ao D/ao, chỉ là một cốc cà phê thôi mà, có cần phải nổi gi/ận đến thế không?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh:
“Cô ta đến khẩu vị của em cũng không nhớ nổi, thế này mà gọi là năng lực mạnh sao?”
“Cô ấy mới tới được mấy ngày, em cho cô ấy chút thời gian thích nghi đi.”
Giọng điệu Lục Thời Hàn lộ vẻ thiếu kiên nhẫn, “Em có thể đừng lúc nào cũng…”
Anh chưa nói hết câu, nhưng tôi biết anh muốn nói gì.
Đừng lúc nào cũng làm mình làm mẩy.
Tôi tức đến bật cười.
Ngồi lại xuống ghế, tôi xua xua tay.
“Lý Thi Niên, cô ra ngoài trước đi.”
Lý Thi Niên nhìn Lục Thời Hàn, rồi lại nhìn tôi, cúi đầu bước ra ngoài.
Lục Thời Hàn đi tới, kéo ghế ngồi xuống cạnh tôi, giọng điệu dịu lại:
“Vợ à, hôm nay em bị sao thế?”
“Em không sao cả.”
“Em rõ ràng là đang gi/ận.”
Anh đưa tay nắm lấy tay tôi, đan ch/ặt mười ngón:
“Vì chuyện hôm đó sao? Chẳng phải anh đã điều Thi Niên đến cho em rồi à?”
Tôi nhìn anh.
Anh thực sự không biết mình đang làm gì, hay là đang giả vờ không biết?
“Em hỏi anh.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, “Có phải anh thấy cô ta tháo vát hơn em không?”
Lục Thời Hàn sững người một chút rồi cười:
“Hai người có gì mà phải so sánh? Em là vợ anh, cô ta chỉ là nhân viên.”
“Anh giúp cô ta chỉ vì năng lực làm việc của cô ấy quả thực khá tốt.”
Lý Thi Niên đang nghe lén ngoài cửa đắc ý nói trong lòng:
【Trong lòng anh ấy thực sự đang so sánh! Đạn mạc nói độ hảo cảm lại tăng rồi~】
Tôi giả vờ như không nghe thấy giọng nói đó, nhìn chằm chằm vào anh:
“Vậy buổi hẹn cuối tuần này anh dẫn Lý Thi Niên đi đi?”
“Hai người tiện thể bàn chuyện công việc luôn.”
Lục Thời Hàn thở dài, bóp bóp mặt tôi:
“Em nói cái gì thế? Sao anh có thể đi cùng cô ta được. Cuối tuần tất nhiên là phải ở bên vợ anh rồi.”
Trong lòng tôi chợt vui mừng.
【Nữ phụ thật ng/u ngốc, nói gì tin nấy.】
【Đạn mạc đã nói rồi, đến lúc đó nam chính sẽ lấy cớ không có thời gian, rồi đi ăn hàng quán vỉa hè yêu thích nhất cùng mình~】
Nụ cười trên mặt tôi cứng đờ.
Sẽ không đâu.
Tôi tự nhủ, mấy tiếng lòng đó chưa chắc đã chính x/ác, cái hệ thống đạn mạc của Lý Thi Niên đó, biết đâu chỉ là đồ l/ừa đ/ảo.
Chiều thứ Sáu, tôi trang điểm kỹ càng, thay chiếc váy mới, đợi Lục Thời Hàn tan làm.
Năm giờ rưỡi, anh gửi tin nhắn tới:
“Vợ à, tối nay anh có buổi tiếp khách đột xuất, không đi được rồi. Xin lỗi em, lần sau nhất định bù đắp cho em.”
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó.
Ánh sáng từ màn hình điện thoại làm mắt tôi nhức nhối.
Tôi gõ mấy chữ rồi lại xóa đi.
Cuối cùng chỉ trả lời một chữ: “Ừ.”
Ngày hôm sau, tôi lướt thấy Lý Thi Niên đăng bài trên mạng xã hội.
Không có chú thích, chỉ có duy nhất một tấm ảnh.
Bếp than ở quán đồ nướng và đôi bàn tay của một người đàn ông đối diện.
Đôi bàn tay ấy, trên ngón áp út đeo chiếc nhẫn cưới do chính tay tôi lựa chọn.
3.
Sau cuối tuần đó, Lục Thời Hàn dường như nhận ra tâm trạng tôi không ổn.
Liên tiếp mấy ngày, anh đều về nhà ăn cơm đúng giờ, còn m/ua quà cho tôi.
Tối thứ Tư khi đi ngủ, Lục Thời Hàn ôm tôi nói:
“Vợ à, cuối tuần này anh phải đi công tác ba ngày, đến Thâm Quyến bàn một dự án, rất quan trọng.”
Tôi gật đầu: “Được.”
Anh cúi đầu hôn lên gáy tôi:
“Ngoan, về anh sẽ m/ua quà cho em.”
Hôm sau đến công ty, tôi vừa tới cửa văn phòng đã nghe thấy tiếng lòng của Lý Thi Niên——
【Á á á đạn mạc nói nơi nam chính sắp dẫn mình đi chính là Santorini!】
【Khách sạn trên vách đ/á! Phòng suite ngắm hoàng hôn! Đó là nơi mà Ôn Thiên D/ao đã c/ầu x/in suốt 5 năm trời mà vẫn không đi được đấy!】
【Đạn mạc nói đúng, mình mới là chân mệnh thiên nữ của anh ấy, cái đồ nữ phụ làm mình làm mẩy Ôn Thiên D/ao kia chỉ xứng đáng bị tống vào b/ệnh viện t/âm th/ần thôi!】
Chiếc cốc trong tay tôi suýt chút nữa rơi xuống đất.
Santorini.
Lời hẹn ước tuần trăng mật của tôi và Lục Thời Hàn khi kết hôn.
Tôi đã nhắc suốt 5 năm.
Anh luôn miệng bảo bận, đợi thêm chút nữa, lần sau nhất định sẽ đi.
Bây giờ, anh lại dẫn người khác đi.
Khoảnh khắc đóng cửa lại, tay tôi bắt đầu r/un r/ẩy.
Buổi trưa, tôi đến văn phòng Lục Thời Hàn.
Anh đang xem tài liệu, thấy tôi vào liền mỉm cười:
“Sao thế? Nhớ anh à?”
Tôi ngồi đối diện anh, nhìn anh.
Gương mặt này, tôi đã yêu suốt hơn mười năm.
“Anh yêu.”
Tôi lên tiếng, giọng rất khẽ, “Anh có nhớ mình còn n/ợ em một nơi không?”
Lục Thời Hàn sững người, rồi lập tức mỉm cười:
“Tất nhiên là nhớ, Santorini.”
“Khi nào thì anh dẫn em đi?”