“Bảo bối, anh hiện tại thực sự rất bận.” Anh bước tới, xoa xoa tóc tôi, “Đợi anh hết bận, nhất định sẽ đưa em đi, nhé?”

Đợi anh hết bận.

Lại là câu nói này.

Tôi cười khẽ, không nói gì.

Tôi không muốn đợi nữa.

Thứ Năm, họ xuất phát.

Tôi đứng trước cửa kính sát đất, nhìn xe của Lục Thời Hàn lăn bánh ra khỏi hầm để xe, sau đó cầm điện thoại lên, gửi tin nhắn cho cô bạn thân Lâm Noãn Noãn:

“Giúp tớ giới thiệu một luật sư ly hôn, phải là người giỏi nhất.”

Cô ấy trả lời trong tích tắc: “??? Cậu đi/ên rồi à?”

“Không đi/ên. Gửi cho tớ đi.”

Cô ấy im lặng hồi lâu rồi gửi qua một cái tên và số điện thoại:

“Giang Dữ Bạch. Luật sư ly hôn hạng vàng. Cũng là lớp trưởng cấp ba của cậu đấy, nhớ không?”

Tôi sững người.

Lớp trưởng cấp ba.

Chàng trai cao cao g/ầy g/ầy, luôn thích nhét sữa chua cho tôi vào giờ ra chơi.

Hôm sau, tôi đến văn phòng luật của anh.

Anh mặc vest chỉnh tề, trầm ổn hơn nhiều so với thời cấp ba, vẻ điển trai khác hẳn với Lục Thời Hàn.

Sau khi nghe tôi kể toàn bộ sự việc, Giang Dữ Bạch chỉ nói:

“Thỏa thuận tôi sẽ giúp cô soạn thảo, đảm bảo giành được quyền lợi cao nhất.”

Ngập ngừng một chút, anh nói thêm: “Miễn phí.”

“Không cần đâu…”

“Năm lớp 11, tôi bị người ngoài trường chặn ở ngõ đòi tiền, là cô cầm ván trượt đá/nh bọn họ chạy mất, tôi nhớ suốt mười năm đấy.”

“Năm đó cô từng nói, nếu không phải là anh ta thì sẽ chọn tôi.”

Anh nhìn tôi, cười nghiêng đầu, “Vậy bây giờ thì sao?”

Tôi không đáp.

Đêm ký xong thỏa thuận, tôi lướt thấy Lý Thi Niên cập nhật vòng bạn bè.

Nhà thờ mái vòm xanh ở Santorini, hoàng hôn trên biển Aegean, hồ bơi vô cực của khách sạn trên vách đ/á.

Bức ảnh cuối cùng là bóng lưng của Lục Thời Hàn.

Anh đứng trên ban công trắng, hướng mặt ra biển xanh thẳm.

Chú thích: “Cảm ơn anh đã đưa em đến nơi đẹp nhất thế giới này.”

Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh đó rất lâu.

Sau đó mở khung chat với Lục Thời Hàn, gửi thỏa thuận ly hôn qua.

Lời nhắn: “Ly hôn.”

Rồi chặn anh.

4.

Ngay tối hôm đó tôi trở về nhà.

Bố mẹ thấy sắc mặt tôi không tốt cũng không hỏi nhiều, chỉ bảo tôi nghỉ ngơi cho khỏe, còn nói có chuyện gì cứ bảo với họ.

Tôi cười nhẹ rồi về phòng.

Ngồi trong căn phòng tối, tôi ôm đầu gối, vùi mặt vào cánh tay.

Trong đầu thoáng qua rất nhiều hình ảnh.

Lục Thời Hàn năm 15 tuổi đợi tôi tan học ở sân trường.

Lục Thời Hàn năm 18 tuổi đ/ốt pháo hoa dưới lầu nhà tôi.

Lục Thời Hàn năm 22 tuổi quỳ một gối, giơ nhẫn nói “đời này chỉ yêu mình em”.

Lục Thời Hàn năm 27 tuổi xoa đầu tôi bảo “đợi anh hết bận sẽ đưa em đi”.

Đợi anh hết bận.

Đợi anh suốt 5 năm.

Đợi đến khi anh đưa người khác đi.

Điện thoại rung lên.

Tôi mở máy nhìn thử, là tin nhắn của Giang Dữ Bạch: “Thỏa thuận không vấn đề gì chứ?”

Tôi trả lời: “Không vấn đề gì. Cảm ơn anh.”

Giang Dữ Bạch: “Khách sáo quá. Tôi có vinh hạnh được mời cô ăn cơm không?”

Tôi suy nghĩ một chút, đáp: “Để tôi mời anh đi, cảm ơn anh đã giúp tôi việc lớn như vậy.”

Giang Dữ Bạch: “Được. Tôi muốn ăn cơm nhà, lâu rồi không được về nhà.”

Tôi nhìn dòng chữ này, nhớ lại hồi cấp ba bố mẹ anh ly hôn, anh thuê nhà ở một mình, thường xuyên nhịn đói đi học buổi tối.

Lòng mềm nhũn: “Ngày mai đến nhà tôi ăn đi, tôi bảo dì giúp việc làm cho.”

Hôm sau, mẹ tôi gõ cửa bước vào.

“Sao sắc mặt kém thế? Ngủ không ngon à?”

“Con không sao.”

Tôi nghĩ ngợi rồi bổ sung: “Mẹ ơi, trưa nay làm thêm món sườn xào chua ngọt nhé.”

“Chẳng phải con không thích ăn đồ ngọt sao?”

“Có một người bạn đến. Anh ấy giúp con việc lớn, con mời anh ấy bữa cơm.”

Bà gật đầu: “Được, vậy mẹ bảo dì m/ua thêm thức ăn.”

Trưa 11 giờ, chuông cửa reo.

Tôi bước ra mở cửa.

Giang Dữ Bạch đứng bên ngoài.

Anh mặc áo len xám đậm, quần âu, tay xách túi trái cây.

“Làm phiền rồi.”

“Vào đi.”

Tôi quay người dẫn anh vào phòng ăn: “Vào ăn cơm thôi.”

Giang Dữ Bạch rất biết nói chuyện.

Ánh mắt bố mẹ tôi nhìn anh tràn đầy sự hài lòng.

Đúng lúc này, cửa chính vang lên tiếng động.

Lục Thời Hàn phong trần mệt mỏi bước vào.

Anh nhìn cảnh tượng trong phòng ăn, ánh mắt tối sầm lại từng chút một.

Sau đó anh lên tiếng, giọng khàn đến mức gần như không nghe rõ:

“Chưa ly hôn mà cô đã vội vàng đưa người ta về nhà thế này rồi à?”

5.

Phòng ăn yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường.

Bố mẹ tôi nhìn nhau, sắc mặt đều thay đổi.

Giang Dữ Bạch đặt đũa xuống, đứng dậy.

“Lục tổng, anh hiểu lầm rồi. Hôm nay là tôi mời Thiên D/ao ăn cơm…”

“Tôi có hỏi anh à?” Lục Thời Hàn nhìn chằm chằm anh, ánh mắt lạnh như d/ao, “Tôi đang nói chuyện với vợ tôi.”

Anh chuyển ánh mắt sang tôi, giọng nói r/un r/ẩy: “Ôn Thiên D/ao, tôi đang hỏi cô đấy.”

Tôi đặt mạnh đũa xuống bàn.

“Anh gào cái gì mà gào?”

Tôi đứng dậy, khoanh tay nhìn anh.

“Lục Thời Hàn, anh dẫn con thực tập sinh kia đi Santorini trước, rồi chạy về đây chất vấn tôi? Mặt anh dày đến mức nào vậy hả?”

Tôi lấy điện thoại từ trong túi ra, mở bài đăng của Lý Thi Niên, dí màn hình vào trước mặt anh.

“Nhìn cho rõ chưa? Đây là anh đúng không?”

Nhà thờ mái vòm xanh. Hoàng hôn trên biển Aegean. Bóng lưng của anh.

Chú thích: Cảm ơn anh đã đưa em đến nơi đẹp nhất thế giới này.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm