Anh ấy sững người, ánh mắt lộ vẻ mơ hồ.
“Bảy tuổi, lúc anh ngã ở trường mẫu giáo, đầu gối trầy xước, em đỡ anh dậy.”
“Thực ra không phải, lần nắm tay đầu tiên là năm năm tuổi, ở công viên, anh muốn bắt một con bướm cải. Anh nói bên kia có hoa, anh nắm tay em chạy qua đó, con bướm đó không bắt được, nhưng tay anh thì chưa từng buông ra.”
“Anh nhìn xem, những chuyện này anh chưa từng nhớ, nhưng em nhớ, trong suốt hơn hai mươi năm, từng chi tiết nhỏ em đều nhớ rõ.”
“Lần đầu tiên anh bóc tôm cho em là năm mười ba tuổi, vỏ tôm bóc sạch sẽ đặt vào bát em, chính anh một con cũng không ăn. Lần đầu tiên anh nói thích em là năm mười sáu tuổi, ở trên sân thể dục, nói xong mặt liền đỏ bừng. Lần đầu tiên anh hôn em là năm mười tám tuổi, dưới gốc cây ngô đồng sau tòa nhà dạy học. Lần đầu tiên anh nói muốn cưới em là năm hai mươi hai tuổi, quỳ một gối, chiếc nhẫn giơ trước mặt em, tay anh còn đang r/un r/ẩy.”
“Người ghi nhớ những điều này luôn là em, còn người quên mất lại là anh.”
Tôi đẩy cửa cầu thang bộ rồi bước ra ngoài.
Trong tầng hầm để xe rất yên tĩnh, chỉ có tiếng bước chân của tôi. Anh không hề đuổi theo.
Đêm đó anh gửi rất nhiều tin nhắn thoại, tôi không hề nhấn mở.
Hai giờ sáng, tin nhắn cuối cùng gửi đến.
“Khả Hân, anh sai rồi, anh không cố ý quên đâu, em cho anh một cơ hội, anh sẽ ghi nhớ lại tất cả những gì đã quên. Anh c/ầu x/in em.”
Tôi nghe xong.
Khung chat vẫn sáng, ảnh đại diện của anh vẫn là tấm hình trong bộ ảnh cưới của chúng tôi.
Tôi nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện đó ba giây, rồi xóa sạch toàn bộ cuộc hội thoại.
Chương 9
Tô Mẫn nói đồng nghiệp cũ của cô ấy tận mắt nhìn thấy.
Hàn Đông Dương gọi Trương Ngữ Đồng vào văn phòng, cửa mở toang, ngay trước mặt tất cả mọi người trong công ty.
“Trợ lý Trương, từ hôm nay cô bị sa thải. Thủ tục thôi việc hoàn tất trong ngày hôm nay.”
Trương Ngữ Đồng sững sờ, hốc mắt lập tức đỏ hoe, hỏi tại sao.
“Cô tự biết.”
Trương Ngữ Đồng bắt đầu khóc, âm thanh ngày càng lớn, cả khu văn phòng đều nghe thấy.
Cô ta hỏi anh chuyện ở bờ biển kia là gì, cây ngô đồng kia là gì, nhà hàng kia lại là gì.
Cô ta nói anh rõ ràng đã từng nói sẽ đưa cô ta về ra mắt gia đình.
Hàn Đông Dương ngắt lời cô ta.
“Từ nay về sau đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.”
Tô Mẫn kể xong rồi nhìn tôi.
“Anh ta thực sự đã đuổi việc cô ta rồi, Trình Hâm nói lúc đó cả văn phòng đều chấn động.”
“Thì đã sao.”
“Cậu không có cảm giác gì sao?”
“Anh ta sa thải cô ta thì liên quan gì đến tôi, đó là nhân viên của anh ta, không phải của tôi.”
Hôm sau anh đến, bước vào cửa rồi đặt một tập tài liệu lên bàn tôi.
Thông báo thôi việc, trên đó có chữ ký của Trương Ngữ Đồng, còn có cả con dấu của công ty.
Anh đứng trước mặt tôi, ánh mắt mong chờ nhìn tôi, giống như một đứa trẻ làm được việc tốt đang đợi được khen ngợi.
“Khả Hân, anh đã đuổi việc cô ta rồi, sau này cô ta sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt chúng ta nữa.”
Tôi đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn anh.
“Rồi sao nữa?”
Những lời anh đã chuẩn bị sẵn đều nghẹn lại.
“Anh cứ nghĩ em sẽ vui.”
“Hàn Đông Dương, vấn đề từ trước đến nay chưa bao giờ là cô ta.”
“Anh biết vấn đề là ở anh, anh biết anh làm không đúng. Anh sẽ sửa, em muốn anh sửa thế nào cũng được. Anh đưa điện thoại cho em xem, anh đưa tất cả mật khẩu tài khoản mạng xã hội cho em.”
“Anh có biết từ khi nào em không còn nhìn thấy chính mình trong lòng anh nữa không? Không phải lần đầu tiên anh nói dối, mà là ngày anh nhớ cô ta uống cà phê nửa đường, còn quên mất em vốn dĩ không hề uống cà phê. Là ngày anh đem lời ước hẹn cây ngô đồng của chúng ta trao cho cô ta, rồi về nói với em là năm sau cũng giống như vậy. Là ngày anh đưa cô ta đến nhà hàng đó, để cô ta ngồi vào vị trí của em.”
Miệng anh mở ra rồi lại khép lại.
“Anh sa thải cô ta, có phải là cảm thấy bản thân đã hy sinh rất lớn không? Anh đẩy hết trách nhiệm lên cô ta, cảm thấy đuổi cô ta đi là mọi thứ có thể quay về như trước. Hàn Đông Dương, em không hề yêu cầu anh sa thải ai cả. Cái em cần là trong lòng anh chỉ có thể chứa mỗi mình em, anh làm được không?”
Anh im lặng.
“Anh không làm được đâu, ngay cả việc bản thân bắt đầu thay lòng từ khi nào anh còn không biết, nhưng em thì biết. Em nhìn trái tim anh từ chỗ chỉ có mình em, biến thành một nửa, rồi biến thành toàn bộ là cô ta. Hai mươi mốt năm, không địch nổi ba tháng.”
Tôi đứng dậy bước qua mở cửa.
“Anh đi đi, thời gian trong thỏa thuận đến là tự động có hiệu lực, chuyện giữa chúng ta đến đây là hết.”
Anh đi đến cửa rồi quay đầu nhìn tôi, tôi đã ngồi lại vào bàn và cầm bút lên.
“Hàn Đông Dương, chẳng phải anh luôn muốn được nhẹ nhàng hơn sao, em thả anh đi đây.”
Cửa đóng lại.
Điện thoại sáng lên, tin nhắn từ Tô Mẫn.
“Nghe nói lúc Trương Ngữ Đồng đi đã đ/ập vỡ hết đồ đạc trong văn phòng anh ta, cô ta đứng giữa khu vực làm việc hét lên: Hàn Đông Dương, anh không ch*t tử tế đâu, rồi đ/ập cửa bỏ đi.”
Tôi xem xong, gõ vài chữ: Không liên quan đến tôi.
Đặt điện thoại xuống tiếp tục vẽ, vẽ một lúc lại cầm lên.
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó cái gì? Chẳng phải cậu nói không liên quan đến cậu sao?”
“Tô Mẫn.”
Cô ấy gửi một biểu tượng mặt cười.
“Sau đó bảo vệ khiêng cô ta ra ngoài. Lão Hàn đứng yên tại chỗ, ngồi trên ghế nhìn đống mảnh kính vỡ đó, không nói một lời.”
Hôm sau anh đăng một bài trên trang cá nhân, ảnh chụp là một đống mảnh kính vỡ dưới sàn, chú thích chỉ có một dấu chấm hết.
Trình Hâm bình luận bên dưới: Anh, anh vẫn ổn chứ.
Anh không trả lời.
Tô Mẫn chụp màn hình gửi cho tôi, hỏi tôi có thấy không.