Tôi đứng dậy khỏi mặt đất. Theo cử động của tôi, cuộc thảm sát đi/ên cuồ/ng bên trong đống đổ nát của khu trú ẩn bỗng chốc dừng lại. Dù là lũ dị thú cấp thấp đang x/é x/ác người ch*t, hay những biến thể cao cấp đã tràn vào trung tâm chỉ huy, hàng tỷ con quái vật với hình th/ù dị dạng đều cùng lúc ngừng mọi hành động. Chúng đồng loạt quay đầu, vô số đôi mắt lóe lên ánh đỏ khát m/áu, xuyên qua đống đổ nát và ánh lửa, tất cả đều đổ dồn vào tôi.

Tôi bước bước đầu tiên, dẫm vào tàn tích của khu trú ẩn. Dưới chân là những mảnh kim loại nóng bỏng và vệt m/áu đông cứng. Mỗi bước tôi đi, lũ dị thú xung quanh lại rút lui như thủy triều, nhường cho tôi một lối đi. Chúng không còn gào thét, không còn ch/ém gi*t, chỉ phủ phục xuống đất, những cái đầu khổng lồ cúi thấp, miệng lưỡi dữ tợn khép ch/ặt, dùng một tư thế gần như sùng bái để nghênh đón chủ nhân của chúng.

Quảng trường ngày xưa, nay là lò sát sinh, những người sống sót chỉ còn đếm trên đầu ngón tay. Họ co quắp sau những bức tường đổ, dùng ánh mắt nhìn thần m/a để kinh hãi dõi theo tôi. Ánh mắt tôi xuyên qua những x/ác ch*t và ngọn lửa, rơi chính x/ác xuống trước đống đổ nát của tháp chỉ huy. Ở đó, Giang Tố Quỳnh và vài tên hộ vệ còn sót lại đang chĩa họng sú/ng r/un r/ẩy vào đám dị thú cao cấp đang vây quanh họ. Còn trước mặt họ, Giang Lam đang ngồi bệt dưới đất, con d/ao l/ột da dùng để rạ/ch da tôi rơi ngay bên cạnh, mặt mũi dính đầy m/áu người khác, ánh mắt tan rã, miệng lẩm bẩm không ngừng: “Xong rồi… tất cả xong hết rồi…”

Sự xuất hiện của tôi khiến lũ dị thú đang chực chờ tấn công lập tức yên lặng, đồng loạt nhường đường. Giang Lam ngẩng phắt đầu lên, khi nhìn rõ khuôn mặt tỏa ra ánh sáng như đ/á obsidian của tôi, đồng tử cô ta co rút lại thành mũi kim.

“Tô Vãn? Không… không thể nào! Mày là quái vật! Mày là một con quái vật!” Cô ta hét lên đi/ên cuồ/ng, tay chân quờ quạng lo/ạn xạ.

Tôi không quan tâm đến cô ta, chỉ tiếp tục bước tới, cuối cùng dừng lại trước mặt cô ta, nhìn xuống từ trên cao.

“Chính tay cô đã biến tôi thành thế này.” Giọng tôi bình thản không chút gợn sóng, nhưng khiến tiếng hét của Giang Lam tắt ngấm, cả người cô ta run lên bần bật như cầy sấy.

“Mày… mày muốn làm gì?”

“Làm gì ư?” Tôi khẽ cười, “Chẳng phải cô thích để người khác cảm nhận sự tận thế chân chính sao? Bây giờ, tôi sẽ để cô cảm nhận một chút ‘niềm vui’ của họ trước khi ch*t.”

Lời vừa dứt, tôi giơ tay lên, nhắm thẳng vào trán cô ta. Chẳng cần chạm vào, một luồng tinh thần lực vô hình như kim thép đ/âm thẳng vào n/ão bộ cô ta. Mọi ký ức lúc lâm chung của tất cả nạn nhân trong khu trú ẩn đều bị tôi rút cạn, nén lại thành một quả bom thông tin, rồi kích n/ổ sâu trong ý thức cô ta.

Nỗi đ/au thấu xươ/ng khi bị móng vuốt dị thú x/é toạc lồng ngựk. Sự tuyệt vọng khi tận mắt thấy người thân bị xâu x/é. Nỗi sợ hãi nghẹt thở khi bị phát hiện lúc trốn trong góc tối. Ý niệm cuối cùng lóe lên trong đầu dì Triệu khi bị cắn đ/ứt cổ. Tiếng hét kìm nén đến cực độ của bác sĩ Lâm Tu khi bị dồn vào đường cùng. Cái ch*t của hàng ngàn người, hàng ngàn nỗi đ/au khác nhau, bắt đầu phát lại vô hạn trong thế giới tinh thần của Giang Lam với tốc độ nhanh gấp ngàn lần.

“A—!!” Cô ta hú lên thảm thiết, hai tay đi/ên cuồ/ng x/é tóc và cào cấu mặt mình, nhãn cầu lồi ra những tia m/áu đ/áng s/ợ, miệng sùi bọt mép. Cô ta lúc thì cuộn tròn lại, lúc lại như bị thứ gì vô hình đuổi theo, lăn lộn bò trườn trên mặt đất.

“Đừng lại đây! Đừng lại đây! Tao sai rồi! C/ứu tao với! C/ứu với!” Cô ta phát đi/ên rồi.

“Dừng tay! Mau dừng tay lại!” Giang Tố Quỳnh cuối cùng cũng phản ứng lại từ sự bàng hoàng cực độ. Bà vứt sú/ng xuống, loạng choạng chạy đến trước mặt tôi, “Bộp” một tiếng quỳ xuống. Vị chủ nhân khu trú ẩn từng cao cao tại thượng này giờ đây đang nước mắt nước mũi giàn giụa dập đầu lạy tôi: “Tô Vãn! Không… đại nhân! Tha mạng! Hãy tha cho Lam Nhi đi! Chúng tôi sai rồi! Tất cả chúng tôi đều sai rồi!”

“Xin người hãy nể tình… nể tình mọi người đều là nhân loại mà…”

Tôi lạnh lùng nhìn màn diễn kịch hèn mọn của bà ta: “Nhân loại ư?”

Tôi chậm rãi lên tiếng: “Thời đại đó, vào lúc các người vứt bỏ tôi, đã kết thúc từ lâu rồi.”

Giang Tố Quỳnh quỳ dưới đất, r/un r/ẩy ngước nhìn tôi, dường như vẫn muốn dùng “đại nghĩa” và “nhân loại” để trói buộc tôi. Tôi chẳng buồn nghe thêm.

“Chẳng phải bà luôn tôn thờ ‘kẻ mạnh ăn kẻ yếu’ sao?” Tôi quay sang bà ta, “Bà thấy tôi là kẻ yếu, nên tôi đáng bị đào thải. Con gái bà là kẻ mạnh, nên nó đáng thống trị tất cả.”

Tôi nhìn quanh đàn thú hàng tỷ con đang phủ phục, rồi khẽ hất cằm: “Ra đây.”

Giọng tôi tựa như một đạo thánh chỉ vô hình. Phía sau đàn thú truyền đến một trận xôn xao, vài con dị thú có thể hình nhỏ bé nhất, toàn thân lở loét, lai giữa linh cẩu và kền kền chen ra. Chúng là những kẻ dọn rác dưới đáy xã hội của đàn thú, ngay cả tư cách tham gia đợt tấn công đầu tiên cũng không có, chỉ biết ăn x/ác đồng loại mà sống. Trước mặt lũ dị thú cao cấp to lớn như núi non, chúng trông thật hèn mọn và yếu ớt. Những con dị thú này r/un r/ẩy đi đến giữa quảng trường,

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Núi xanh lặng lẽ, chỉ để lại niềm hận

Chương 9
Giới thiệu: Thẩm Hi từng là một nữ tướng quân, bảy năm trước vì cứu chồng là Tạ Lương Thần nên giả vờ phản bội, sau khi nhảy vực đã một mình sinh hạ con gái A Niệm. Bảy năm sau, Tạ Lương Thần trở thành Trấn Quốc Đại tướng quân, hiểu lầm nàng cuỗm đi bản đồ rèn đúc vũ khí nên đã làm nhục nàng trước mặt mọi người. Thẩm Hi mắc bệnh nan y, quỳ gối cầu xin hắn thu nhận con gái nhưng lại bị hắn lạnh lùng khước từ. Cuối cùng, nàng chọn cách nhảy lầu để đổi lấy sự bình yên cho con gái. Khi Tạ Lương Thần biết được sự thật thì vô cùng hối hận, nhưng mọi chuyện đã quá muộn màng. Một mối tình bi thương thời cổ đại nảy sinh từ sự hiểu lầm và hy sinh, với cái kết lấy đi nước mắt của người đọc.
0
Cuốn Sách Xám Chương 8