Thế nhưng đột nhiên, khuôn mặt bà lại thay đổi biểu cảm, giống hệt vẻ đ/ộc á/c khi làm tổn thương tôi lúc trước. "Nó ch*t rồi không phải tốt sao? Ch*t rồi thì sẽ không còn ai tranh giành sự chú ý của người khác với cô nữa!"
Mẹ giơ tay, không ngừng cấu x/é da đầu mình, rướm ra những giọt m/áu đỏ tươi. "C/âm miệng! C/âm miệng ngay! Tao sẽ gi*t mày!"
Tôi lơ lửng bên cạnh, tâm can tan nát. Cả người chìm trong sự hoảng lo/ạn, bàng hoàng và nghi hoặc tột độ. Mẹ... rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
6.
Một giờ sau, tại nhà x/ác b/ệnh viện. Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng, bác sĩ quen biết nhíu mày thật ch/ặt, lấy ra một bản báo cáo kiểm tra từ năm ngoái. "Trong kỳ kiểm tra sức khỏe năm ngoái, tôi đã phát hiện con bé bị di truyền gen b/ệnh ly thượng bì bọng nước."
Bố mẹ cứng đờ người, đột ngột ngẩng đầu. "Ông nói cái gì?!" Bố nhắm mắt lại, sắc mặt u ám. "Kiểm tra ra từ năm ngoái sao không nói cho tôi biết!"
Bác sĩ mím môi, nhìn th* th/ể đáng thương này, trong lòng cũng không dễ chịu gì. "Là Tiểu Chi không cho tôi nói với hai người, con bé..." Bác sĩ ngập ngừng, khó khăn thốt lên: "Con bé sợ hai người nói nó đang làm trò q/uỷ."
Cả hai cùng khuỵu xuống, ánh mắt tràn đầy hối h/ận. Mẹ ở bên cạnh tự t/át mình một cái thật mạnh: "Đều tại tôi... đều tại tôi..."
Là bà! Chính bà không cho phép tôi cư/ớp đi sự chú ý của mọi người, khiến cho khi biết mình có khả năng mắc b/ệnh, lựa chọn đầu tiên của tôi lại là che giấu.
"Dựa trên vết hoen t/.ử th/i, thời gian t/ử vo/ng khoảng 7 giờ tối ngày hôm qua."
Bốn người nghe vậy, toàn thân run b/ắn lên. Bố ngã ngồi xuống đất, ánh mắt trống rỗng: "7 giờ tối hôm qua..."
Chẳng phải đó là một giờ sau khi ông đưa mẹ đến b/ệnh viện sao? Ông đã làm những gì thế này.
Ngay lập tức, ông sực nhớ lại những lời trách móc trong hộp thư thoại để lại cho tôi ngày hôm qua. Hóa ra lúc đó, tôi đã ch*t trong sự trách cứ và đ/au đớn... Ông ôm mặt, gào khóc thảm thiết.
Mẹ đứng bên cạnh, nhìn th* th/ể tôi với biểu cảm lúc thì đ/au buồn, lúc lại đắc ý. Bà đột nhiên hét lớn: "Cút đi cho tao!"
Sau đó bà trợn ngược mắt, đổ gục xuống đất. Mọi người gi/ật mình, bố hoàn h/ồn, vội vàng bế mẹ vào phòng cấp c/ứu. Bác sĩ đứng phía sau, nhìn dáng vẻ của mẹ, đột nhiên trở nên trầm tư.
Bố ngồi ngoài hành lang b/ệnh viện, ánh nắng bên ngoài rất gay gắt nhưng không thể lọt vào, cũng không thể soi rọi được cõi lòng khô cằn, hoang phế của ông. Ông xòe bàn tay ra, trên đó dính đầy m/áu. Một phần là của con gái, một phần là của vợ mình... Bố ôm mặt, bờ vai không ngừng r/un r/ẩy.
Tôi lơ lửng bên cạnh, nhìn dáng vẻ suy sụp của người bố vốn luôn chỉn chu trong ký ức, lòng thấy đ/au xót. Tôi thậm chí không biết mình còn phải lơ lửng bên cạnh họ bao lâu nữa.
Nửa giờ sau, cửa phòng phẫu thuật mở ra. Bố lao tới, thần trí mơ hồ: "Cô ấy sao rồi?"
Bác sĩ tháo khẩu trang: "B/ệnh ly thượng bì bọng nước vẫn như cũ, tóm lại là không được chạm vào, nhưng mà..." Nhìn vẻ ngập ngừng của bác sĩ, tim mọi người thắt lại. "Nhưng cái gì?"
Ông mím môi: "Tôi khuyên anh nên đưa cô ấy đi khám khoa t/âm th/ần."
Tôi đứng bên cạnh sững sờ. Khoa t/âm th/ần? Ý này là sao? Mẹ có vấn đề về t/âm th/ần ư? Bố cũng vậy, sắc mặt ông trầm xuống, giọng điệu u ám: "Ông nói gì? Ông nói cô ấy có vấn đề về th/ần ki/nh sao!"
Bác sĩ cúi đầu: "Tôi chỉ là suy đoán, nếu anh không muốn thì có thể không làm."
Bố lùi lại vài bước, ánh mắt mông lung: "Được... giúp tôi đặt lịch..."
Một khắc sau, tại phòng b/ệnh. Mẹ nằm trên giường, bố túc trực bên cạnh, bất động. Tôi đứng phía sau, ánh mắt đột nhiên đông cứng.
Chương 8
Bố, từ bao giờ đã có tóc bạc rồi...
"Nước..."
Bố run lên, vội vàng đỡ mẹ dậy, dùng ống hút cho bà uống từng chút một. Mẹ ngồi trên giường, biểu cảm trống rỗng và tê dại. "Dung Nhi..." Bố do dự một chút, nhớ lại lời bác sĩ: "Ngày mai chúng ta đi khám khoa t/âm th/ần nhé."
Đột nhiên, người mẹ vốn đang bình lặng như tờ lại như phát đi/ên. Với dáng vẻ gào thét đi/ên cuồ/ng mà tôi quen thuộc nhất, bà gầm lên với bố: "Ông có ý gì!" Bà hất văng cốc nước, rơi xuống đất vỡ tan tành.
"Ông nói tôi bị t/âm th/ần sao?"
Bà hất chăn ra, chỉ tay về phía cửa: "Cút! Tôi không có! Cút ngay cho tôi!"
Bố gi/ật mình, vội vàng an ủi: "Được được được, không đi! Không đi nữa! Em đừng kích động!"
"Cút! Tôi không muốn nhìn thấy ông!"
Bố siết ch/ặt tay, vẻ mặt suy sụp: "Được, tôi đi, em đừng làm hại bản thân."
Căn phòng trở nên tĩnh lặng, tôi nhìn mẹ ngồi co ro trong góc, nước mắt rơi lã chã. "Ông đừng hànhz hạz tôi nữa, tôi xin ông..."
Lúc này, tôi đột nhiên nhận ra, bố đã đi rồi, tại sao linh h/ồn tôi không đi theo ông? Tôi thử bay ra ngoài, nhưng lại bị kéo ngược trở lại khi cách mẹ 10 mét. Tôi sững sờ, hóa ra linh h/ồn luôn không thể rời xa, chính là mẹ ư?
7.
Đêm khuya, tôi bị thu hút bởi một loạt âm thanh sột soạt.