Hắn không xứng đáng để lại một dấu vết nào trên thế gian này.
Sau đó ta nhìn về phía Thanh Uyển tiên tử.
Ả đã sợ đến mức tiểu ra quần vì kết cục của hoàng đế.
Chiếc váy trắng muốt vấy đầy vết bẩn vàng ố, ả r/un r/ẩy trốn sau lưng Thiên đế, nhưng Thiên đế lúc này đã chẳng còn sức lực nào để bảo vệ ả nữa.
Ả chỉ có thể bị ta túm tóc, rạ/ch một đường trên da đầu, trong tiếng kêu gào x/é lòng, ta từng chút một rút tiên cốt trong cơ thể ả ra.
Tiên cốt trắng muốt còn vương vết m/áu tươi được ta thu lại, đây là linh dược giúp Minh Nguyệt hồi sinh.
Ta tiện tay vứt bỏ Thanh Uyển đang nằm liệt trên mặt đất như một đống bùn nhão,
nhìn về phía Thiên đế, kẻ từ sau khi nhận ra chúng sinh niệm lực liền im lặng không nói một lời.
Hắn đầy vẻ c/ăm h/ận: "Nàng đã lấy mạng của Thanh Uyển rồi, đủ rồi chứ! Vân Hi, ta không ngờ hai ta lại đi đến bước đường này. Nàng ngay từ đầu đã đề phòng ta!"
Thật là một câu nói nực cười.
Cái gì đã cho hắn ảo tưởng rằng hai ta còn có thể tin tưởng nhau như thuở trước?
Là mấy giọt nước mắt giả tạo của hắn sao?
Ta không muốn nói nhảm với hắn nữa, chỉ dứt khoát gật đầu.
"Sai lầm năm xưa, sao ta có thể phạm phải lần thứ hai.
Ngay từ đầu, ta đã không hề tin tưởng ngươi."
Không đợi hắn kịp bày ra vẻ mặt đ/au khổ giả tạo, ta mỉm cười đ/âm thanh trường ki/ếm vào lồng ngựk hắn.
Phập.
Nhờ có ánh sáng vàng hỗ trợ, ta dễ dàng xuyên thủng thần quang hộ thể của hắn.
Thiên đế không thể tin nổi: "Nàng muốn gi*t ta! Ta là Thiên đế! Là cha của Minh Nguyệt! Nàng gi*t ta, không sợ sau khi Minh Nguyệt hồi sinh sẽ h/ận nàng sao?"
Ta khẽ cười, đ/âm thanh ki/ếm sâu hơn.
"Cha của Minh Nguyệt đã ch*t từ lâu rồi.
Hơn nữa ta đã nói rồi, những năm qua ta sống không được tốt lắm, sao ngươi có thể sống tốt được!"
Bách tính Đại Thương đều nhớ mãi, ngày hôm đó trên trời rơi xuống những giọt mưa màu vàng kim.
Những người dân nào tắm mình trong mưa vàng,
người b/ệnh nặng không th/uốc mà khỏi, người t/àn t/ật mọc lại tay chân, người già nua trở lại thanh xuân, người vừa ch*t cũng sống lại...
Còn một hài nhi chín tháng tuổi chưa kịp hoàn thiện h/ồn phách cũng nhờ mưa vàng mà đầu th/ai chuyển thế.
Bách tính gọi ngày đó là ngày Thần Ban, hàng năm đều tổ chức ăn mừng rầm rộ.
Lại một năm ngày Thần Ban nữa đến, ta nắm tay Minh Nguyệt đi qua đám đông đang ca hát nhảy múa.
Minh Nguyệt bĩu môi không hài lòng: "Nương, con không còn là trẻ con nữa, đi phố không cần nắm tay đâu ạ."
Ta xoa đầu nó, cười nói: "Trong lòng nương, con mãi mãi là một đứa trẻ."
Minh Nguyệt hồi sinh đã quên đi hoàng đế, quên đi đứa trẻ, cũng quên đi cuộc hànhz hạz tà/n nh/ẫn ấy, nó nhặt lại giấc mơ làm y giả c/ứu người.
Còn ta sẽ cùng nó đi khắp thiên hạ, hai mẹ con mãi mãi không rời xa.
Hoàn