Bên trong quả nhiên kẹp một mảnh bùa giấy đã ố vàng. Ở góc lá bùa có viết một chữ "Hựu" nhỏ xíu.

Lòng tôi chùng xuống.

Kiếp thứ bảy, tôi đã từng thấy chữ này ở nhà họ Lâm.

Kiếp đó, tôi làm con gái nuôi của nhà họ Lâm, ban đêm bị Tống Uyển Trân đưa vào từ đường. Bà ta bôi m/áu của tôi lên một tấm bài vị, miệng lẩm bẩm cái tên này: Lâm Thừa Hựu. Anh trai ch*t yểu của Lâm Thính Vãn.

Bác sĩ ngửi lá bùa một cái, sắc mặt thay đổi ngay lập tức: "Trong này có bột th/uốc kích ứng, trẻ sơ sinh tiếp xúc lâu ngày sẽ rất nguy hiểm."

Chu Nghiên Trì nhìn về phía Lâm Thính Vãn. Bà ta ngồi trên xe lăn, được y tá đẩy tới. Bà ta vừa khóc vừa lắc đầu: "Tôi không biết, tôi thực sự không biết."

Tống Uyển Trân lập tức đứng ra nhận tội: "Là do tôi hồ đồ, tôi nghe người già ở quê nói thế này có thể trấn kinh, không liên quan gì đến Thính Vãn cả."

Cụ bà họ Chu cười lạnh: "Cách trấn kinh của nhà họ Lâm các người là ép đứa trẻ đến ch*t sao?"

Tống Uyển Trân bị đuổi ra ngoài. Lâm Thính Vãn cũng bị chuyển sang tòa nhà khác để tĩnh dưỡng. Cuối cùng tôi cũng được sống những ngày tháng thoải mái vài tháng.

Nhà họ Chu quả thực là hào môn bậc nhất. Bảo mẫu đổi ba ca một ngày, bác sĩ thăm khám mỗi ngày, sữa bột được pha theo công thức của chuyên gia dinh dưỡng. Bên cạnh nôi của tôi lúc nào cũng có người. Cụ ông Chu mỗi ngày về nhà việc đầu tiên là đến xem tôi. Ông không biết bế trẻ con, chỉ biết mặt lạnh cầm lắc tay lắc qua lắc lại. Tôi cười một cái, ông còn vui hơn cả khi chốt được dự án hàng tỷ đồng.

Cụ bà họ Chu còn khoa trương hơn. Tiệc đầy tháng còn chưa tổ chức, bà đã định sẵn tiệc trăm ngày cho tôi. Bà chuyển một quỹ đứng tên mình sang cho tôi, đến luật sư cũng phải kinh ngạc: "Thưa cụ, tiểu thư nhỏ vẫn còn quá nhỏ."

Cụ bà nói: "Nhỏ thì sao? Nó là con cháu nhà họ Chu, những gì thuộc về nó, đừng ai hòng tranh giành."

Lời này truyền đến tai Lâm Thính Vãn, bà ta nhịn ăn ba ngày.

Chu Nghiên Trì bắt đầu tập bế tôi một cách vụng về. Có lần tôi nắm ch/ặt cà vạt của ông không buông, ông cười trầm thấp: "Tuế Tuế, con còn khó chiều hơn cả hội đồng quản trị."

Một ngày trước tiệc trăm ngày, Lâm Thính Vãn trở về. Bà ta g/ầy đi một vòng, ôm một thùng quần áo nhỏ tự tay mình làm, quỳ trước mặt cụ bà họ Chu: "Mẹ, con không c/ầu x/in mẹ tha thứ. Con chỉ muốn làm một người mẹ thôi."

Nói xong, bà ta dập đầu mạnh một cái. Trán đỏ ửng lên. Chu Nghiên Trì đứng bên cạnh, ánh mắt phức tạp. Cụ bà họ Chu không nói gì.

Tôi nhìn thấy trong tay áo của Lâm Thính Vãn có giấu một chiếc bút ghi âm.

Lâm Thính Vãn đã trở nên ngoan ngoãn. Bà ta không bế tôi một mình, không cho tôi uống sữa, không chạm vào bình sữa của tôi. Mỗi lần đến thăm, bà ta đều dẫn theo bảo mẫu, y tá và người ghi chép giám sát. Thậm chí bà ta còn chủ động nói: "Mẹ, trước đây tâm trạng con không tốt, mẹ không yên tâm là đúng. Sau này mọi thứ của Tuế Tuế đều để bác sĩ kiểm tra, con chỉ đứng xa nhìn thôi."

Người nhà họ Chu dần dần nới lỏng cảnh giác. Nhưng cụ ông Chu không tin bà ta. Đêm trước tiệc trăm ngày, tôi nghe ông dặn quản gia: "Tất cả các phòng phụ, hành lang bên, kho chứa đồ trong nhà cũ đều phải kết nối với hệ thống an ninh. Nếu xảy ra chuyện bên cạnh đứa trẻ, hình ảnh phải trực tiếp hiện lên màn hình lớn ở tiền sảnh."

Quản gia hỏi nhỏ: "Thưa ông, có phải hơi làm quá không ạ?"

Cụ ông Chu cười lạnh: "Tôi tự có tính toán."

Ngày tiệc trăm ngày, một nửa giới thượng lưu Thượng Kinh đều đến. Cụ ông Chu đã nghỉ hưu nhiều năm nhưng các mối qu/an h/ệ vẫn còn đó. Chu Nghiên Trì đang là cái tên nổi bật trong giới kinh doanh, vài tờ báo tài chính cũng đến đưa tin. Cụ bà họ Chu thương tôi, đặc biệt mở livestream nội bộ, chỉ dành cho nhóm người thân và vài tờ báo thân thiết.

Lâm Thính Vãn mặc lễ phục màu nhạt, đứng bên cạnh Chu Nghiên Trì. Bà ta g/ầy đi nhiều, ngược lại lại có thêm vài phần vẻ đáng thương. Có phu nhân khen bà ta: "Chu phu nhân thật có phúc, sinh được cô con gái xinh đẹp như vậy."

Lâm Thính Vãn cười dịu dàng: "Là Tuế Tuế có phúc, ông bà nội thương con bé."

Giữa buổi tiệc, cụ bà họ Chu bế tôi lên sân khấu. Bà tuyên bố trước mặt tất cả khách mời: "Từ hôm nay, Tuế Tuế sẽ có quỹ tín thác đ/ộc lập mang tên mình. Quỹ phụ nữ nhà họ Chu sau này cũng sẽ do con bé kế thừa."

Tiếng vỗ tay vang lên khắp khán phòng. Nhưng mặt Lâm Thính Vãn lại trắng bệch. Đây vốn dĩ nên là của bà ta. Bà ta gả vào nhà họ Chu, nhẫn nhịn bao nhiêu năm, chờ đợi chính là sự thừa nhận của nhà họ Chu, trao cho bà ta quyền lực, tiền bạc và một vị trí không thể lay chuyển. Nhưng giờ đây, những thứ này đã vượt qua bà ta, trực tiếp rơi vào tay đứa trẻ ba tháng tuổi là tôi.

Tay bà ta cầm ly rư/ợu run lên bần bật. Tống Uyển Trân bước đến bên cạnh, hạ thấp giọng: "Đừng hoảng."

Lâm Thính Vãn nghiến răng: "Nó còn sống, con chẳng lấy được gì cả."

Tống Uyển Trân nhìn tôi một cái: "Vậy thì để nó ch*t."

Không lâu sau, tôi đột nhiên bắt đầu thở dốc. Không phải tôi giả vờ. Là thực sự không thở nổi. Cổ họng như bị thứ gì đó bít lại, lồng ngựk thắt ch/ặt từng cơn. Trên người tôi nổi đầy những nốt mẩn đỏ.

Bảo mẫu hoảng hốt: "Tiểu thư nhỏ bị dị ứng rồi!"

Cụ bà họ Chu lập tức đứng dậy: "Bác sĩ!"

Lâm Thính Vãn lao tới nhanh hơn bất cứ ai: "Có phải nhà bếp cho nhầm thứ gì không? Mau, đưa đến b/ệnh viện!"

Bà ta bế tôi chạy ra ngoài. Nhưng bà ta không đi lối cửa chính. Mà là lối hành lang dẫn ra sân sau. Nơi đó không có khách mời, cũng không có trạm y tế tạm thời. Cả người tôi mềm nhũn, trước mắt tối sầm lại. Bà ta cúi đầu kề sát tai tôi, giọng nói chỉ mình tôi nghe thấy:

"Chẳng phải mày biết mách lẻo lắm sao? Bây giờ mách cho tao xem nào."

Bà ta bế tôi vào kho chứa đồ, rồi khóa trái cửa lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ta rung chiếc chuông bảo mạng hoàng huynh ban, kẻ tìm đến lại là sát thủ của người.

Chương 14
Đại Dận Trưởng công chúa Tiêu Minh Thù trên đường đi hòa thân, bị Hoàng huynh Tiêu Thừa Hành sai ám vệ sát hại. Mặt trong giá y thêu dòng chữ 'Đợi Hoàng huynh đón ta về nhà', nào ngờ chỉ nhận lấy lệnh tuyệt sát của ám vệ Đông cung. Bắc Địch Thái tử Hô Diên Triệt đào lấy di cốt của nàng, mang theo mũi tên ba cạnh, lệnh bài, huyết thư làm bằng chứng thép tiến kinh khai quan, ngay trước mặt văn võ bá quan vạch trần chân tướng tân đế giết muội đoạt ngôi. Chuông vàng đứt đoạn, tràng hạt tán lạc, trong gió tuyết ở Nhạn Hồi Lĩnh, nàng rốt cuộc chẳng còn chờ đợi nữa.
Cổ trang
1