Tôi vốn tính tình lạnh nhạt, lại gả cho một tổng tài đầy d/ục v/ọng. Một lần nữa từ chối lời mời gọi của anh, tôi bỗng nhìn thấy những dòng bình luận hiện lên.
【Kết hôn ba năm rồi, nữ phụ thanh lãnh này chưa bao giờ để nam chính được thỏa mãn.】
【Nam chính lại đi tắm nước lạnh rồi, nếu người anh ấy cưới là nữ chính thể chất mị m/a, tôi không dám tưởng tượng anh ấy sẽ được chiều chuộng đến mức nào.】
【Nữ chính mị m/a đã ứng tuyển thành công vị trí thư ký tổng tài, ngày mai chính thức đi làm, ngày tháng tươi đẹp của nam chính sắp tới rồi.】
【Nam chính hôm nay đã đi gặp luật sư ly hôn, anh ấy muốn ly hôn sớm nhất có thể, vậy mà giờ này nữ phụ vẫn còn đang tăng ca trong phòng làm việc, buồn cười ch*t mất.】
Tôi đặt tài liệu trong tay xuống, đứng dậy đi gõ cửa phòng tắm.
Tiếng nước ngừng bặt, giọng Hoắc Hàn Triệt khàn khàn: "Có chuyện gì?"
Tôi thấp thỏm nhưng không kém phần lễ phép hỏi: "Em xong việc rồi, có thể... tắm cùng anh không?"
Lời vừa dứt.
Phòng tắm yên tĩnh vài giây.
Tôi cứ ngỡ đây là lời từ chối im lặng của Hoắc Hàn Triệt.
Đang định xoay người rời đi.
Cửa phòng tắm hé mở một khe nhỏ.
Bàn tay Hoắc Hàn Triệt thò ra từ khe cửa, kéo tuột tôi vào trong.
Tôi chưa kịp phản ứng, lưng đã dán ch/ặt vào cánh cửa phòng tắm.
Gương mặt tuấn tú của Hoắc Hàn Triệt ở ngay sát bên.
"Nghiêm túc đấy à?" Đôi mắt dài hẹp của anh nhìn tôi như đang đá/nh giá một con mồi.
Ánh mắt tôi đối diện với cơ ngựk săn chắc của anh.
Phía dưới là những múi bụng cứng cáp rõ nét.
Những giọt nước lăn dài theo rãnh bụng rồi rơi xuống.
Ẩn mình vào chiếc khăn tắm buộc ngang hông.
Chỉ cần nghĩ đến sự mãnh liệt của anh trước đây.
Tôi bỗng thấy run sợ.
Tôi ấp úng nói: "Nếu anh tắm xong rồi, anh có thể ra ngoài trước..."
Tôi liếc thấy khóe môi Hoắc Hàn Triệt khẽ cong lên một cách khó nhận ra.
Bàn tay anh đặt trên eo tôi, ánh mắt nhuốm màu rực ch/áy: "Anh có thể giúp em."
Dòng bình luận lướt qua: 【Nữ phụ lại đang chơi trò lạt mềm buộc ch/ặt rồi.】
【Nam chính giờ như mũi tên đã lên dây.】
【Cô ấy tự dâng tận cửa, đúng là đưa than sưởi ấm, đổ thêm dầu vào lửa.】
【Nam chính sao có thể để cô ấy đi chứ?】
【Hi hi, tối nay e là cô ấy không còn sức mà tự bước ra khỏi phòng tắm đâu.】
【Được nam chính bế ra cũng đâu có sao.】
【Còn có thể vừa đi vừa...】
【Nữ phụ sẽ không lại ngất xỉu như lần trước chứ?】
【Nam chính thừa sức làm điều đó.】
Tôi rùng mình một cái.
Tôi cũng từng chủ động với Hoắc Hàn Triệt.
Đó là ngày kỷ niệm một năm ngày cưới.
Tôi tình cờ không phải đi làm.
Tôi nổi hứng chuẩn bị cho anh một bữa tối dưới ánh nến.
Còn rắc cánh hoa hồng trong bồn tắm.
Đêm đó, Hoắc Hàn Triệt rất cuồ/ng nhiệt.
Sau đó tôi đã ngất đi.
Tôi chỉ muốn một ly nước, mà Hoắc Hàn Triệt có thể dùng cả đại dương để nhấn chìm tôi.
Thế nên từ đó về sau, tôi không dám quá chủ động với anh nữa.
Bị dòng bình luận nói như vậy.
Tôi sợ đi vào vết xe đổ.
Thế nhưng bình luận nói, hôm nay Hoắc Hàn Triệt đã đi gặp luật sư ly hôn.
Muốn ly hôn với tôi càng sớm càng tốt.
Cuộc hôn nhân giữa tôi và Hoắc Hàn Triệt là do cha mẹ hai bên định đoạt.
Cha tôi từng có ơn với cha Hoắc.
Ban đầu Hoắc Hàn Triệt không muốn cha mẹ can thiệp vào chuyện hôn nhân của mình.
Tôi nghe nói, khi cha anh qu/a đ/ời, anh từng nghĩ đến chuyện hủy hôn.
Lão gia Hoắc đã đứng ra, ép buộc giữ lại cuộc hôn nhân này.
Nhà họ Hoắc là gia tộc thượng lưu hàng đầu, còn gia cảnh nhà tôi chỉ ở mức trung bình.
Tôi gả vào nhà họ Hoắc, đúng là tôi đã trèo cao.
May mắn là sau khi kết hôn, Hoắc Hàn Triệt đối xử với tôi rất tốt.
Chắc là để báo ơn thôi.
Tôi là một nhà thực vật học.
Để thuận tiện cho tôi quan sát quy luật sinh trưởng của thực vật, sau khi cưới, Hoắc Hàn Triệt đã vung tay tặng tôi cả một ngọn núi.
Trong núi trồng đầy thực vật quý hiếm,
còn có cả khu căn cứ dược liệu.
Hoắc Hàn Triệt đã chi một số tiền khổng lồ để xây phòng thí nghiệm cho tôi trong núi.
Cùng với một khoảng sân nhỏ dành riêng cho tôi.
Làm bà Hoắc không cần phải lo lắng về những chuyện vụn vặt của cuộc sống.
Tôi có thể vô tư lự, chuyên tâm cống hiến cho sự nghiệp nghiên c/ứu thực vật mà mình yêu thích.
Vì vậy, tôi không muốn ly hôn với anh.
Nếu ly hôn, ngọn núi đó chắc sẽ bị anh thu hồi lại mất.
Tôi biết tìm đâu ra một người chồng có thể tùy ý tặng mình cả một ngọn núi nữa đây?
Huống hồ, Hoắc Hàn Triệt còn trẻ và đẹp trai.
Ngoại hình và vóc dáng đều là cực phẩm.
Con cái tương lai của tôi có một người cha xuất sắc như vậy, cũng coi như là đã thắng ở vạch xuất phát.
Ba năm qua, đúng là tôi đã lạnh nhạt với anh.
Nếu lý do anh muốn ly hôn là vì đời sống vợ chồng không hòa hợp...
Vậy thì tôi có thể thử... chủ động thêm một chút.
Một tiếng sau.
Hoắc Hàn Triệt bế tôi từ phòng tắm ra, nhẹ nhàng đặt lên giường.
Tôi mệt đến mức toàn thân như đang nằm trên những đám mây.
Tôi mệt mỏi chúc anh ngủ ngon: "Ngủ ngon."
Hoắc Hàn Triệt khựng lại, cúi người vuốt ve má tôi: "Mới đó mà đã buồn ngủ rồi sao?"
Tôi gật đầu, nghiêm túc nói: "Ừm, hôm nay em từ trên núi về, rất mệt.
Anh cũng ngủ sớm đi."
Hoắc Hàn Triệt nhìn chằm chằm tôi hai cái, muốn nói lại thôi.
Anh cưng chiều nhưng đầy thất vọng đáp: "Được, vậy em ngủ trước đi."
Tôi nhắm mắt lại, không nhìn đôi mắt vẫn còn tràn đầy d/ục v/ọng của anh.
Vừa nãy tôi đã rất chủ động rồi.
Chắc là đủ rồi nhỉ?
Dòng bình luận chạy liên tục: 【Nữ phụ bị m/ù à, không thấy nam chính vẫn chưa được thỏa mãn sao?】
【Nữ phụ đã thay đổi, nhưng chỉ thay đổi một chút xíu, vẫn chưa đủ đâu.】
【Nữ phụ chắc là hiểu lầm gì về thực lực của nam chính rồi?】
【Hoắc Hàn Triệt vừa nãy mới chỉ là khởi động thôi.】
【Anh ấy đang chuẩn bị chạy marathon, mà nữ phụ đã đến đích rồi?】