Phụ thân vốn định đưa nàng ta tới nhà họ hàng xa để tránh gió, nhưng nàng ta lại làm lo/ạn một trận trên đường, khóc lóc nói mình bị ta hại. Chuyện đó chẳng biết truyền ra thế nào. Ngoại tổ mẫu nghe tin, đích thân phái người mang bản sao lời khai của Xuân Đào, chiếc vòng bạc và bức thư cũ năm nào dán kín trước cửa nhà họ Hứa. Bà còn thuê ba mụ đàn bà có giọng nói to nhất, ngày ngày đứng đọc liên tục suốt ba ngày.

"Đại tiểu thư nhà họ Hứa, mưu hại em gái ruột, giấu thư quân lệnh, lừa gạt hai nhà, mặt dày vô sỉ!"

"Đại tiểu thư nhà họ Hứa, mưu hại em gái ruột, giấu thư quân lệnh, lừa gạt hai nhà, mặt dày vô sỉ!"

Cả con phố đều nghe thấy. Mẫu thân gi/ận đến mức đổ b/ệnh. Phụ thân từ đó cũng chẳng nói giúp a tỷ lấy một lời. Cuối cùng, a tỷ bị đưa tới am ni cô tu hành. Không phải kiểu tu hành phong nhã, mà là vải thô áo vải, ngày ngày quét sân, gánh nước, chép kinh. Ngày nàng ta đi, có người tới c/ầu x/in gặp ta. Ta không đi. Hải Đường hỏi: "Cô nương không muốn xem nàng ta giờ ra sao sao?"

Ta lắc đầu: "Không muốn."

Ta thắng rồi, nhưng ta không muốn lãng phí quãng đời còn lại để nhìn bộ dạng chật vật của nàng ta. Thứ nàng ta gh/ét nhất vốn dĩ không phải là ta m/ắng nàng ta, mà là ta không còn nhìn nàng ta nữa.

Sau khi mẫu thân khỏi b/ệnh, đích thân bà tới phủ họ Ôn một chuyến. Bà già đi nhiều so với trước, bên tóc mai đã điểm bạc. Khi thấy ta, bà đứng co ro ở cửa, hồi lâu sau mới khẽ gọi: "A Mạn."

Ta sai người dâng trà. Bà bưng chén trà, nước mắt rơi vào trong tách.

"Mẹ trước kia sai rồi."

"Mẹ cứ nghĩ Vân Hi mất đi hôn sự là đáng thương, thấy con vẫn còn Tạ Quân nên cứ bảo con nhường nhịn nó."

"Nhưng mẹ quên mất, con cũng biết đ/au mà."

Ta không đáp. Bà nghẹn ngào lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp nhỏ.

"Trong này là chiếc khóa trường mệnh của con hồi nhỏ."

"Ngoại tổ mẫu con cho con, mẹ vẫn luôn giữ."

"Cả bức tranh con vẽ chú thỏ nhỏ năm con năm tuổi, mẹ cũng giữ."

Ta sững sờ. Ta cứ tưởng bà chưa từng để tâm tới ta. Hóa ra cũng từng để tâm. Chỉ là chút để tâm đó về sau bị sự thiên vị che lấp, bị thói quen mài mòn, bị hết câu này đến câu khác "con nhường nhịn tỷ tỷ đi" đ/è nén đến mức chẳng còn nhìn thấy nữa. Ta nhận lấy chiếc hộp. Mắt mẫu thân sáng lên một thoáng. Ta chỉ nói: "Đồ con nhận lấy."

"Sau này lễ tết, con sẽ theo lễ nghĩa về thăm nhà họ Hứa."

"Những thứ khác thì không cần nữa."

Ánh sáng trong mắt bà dần tắt. Hồi lâu sau, bà gật đầu: "Được."

Trước khi đi, bà ngoái đầu nhìn ta: "A Mạn, mẹ còn có thể bù đắp cho con không?"

Ta suy nghĩ một chút: "Không thể."

Thân hình bà lảo đảo. Ta bình thản nói: "Có những thứ bỏ lỡ rồi là bỏ lỡ luôn."

"Con bây giờ sống rất tốt, cũng không cần ai bù đắp nữa."

Mẫu thân cuối cùng khóc lóc rời đi. Ôn Cảnh Diêm từ sau bức bình phong bước ra, vươn tay ôm lấy ta.

"Khó chịu sao?"

Ta tựa vào lòng chàng, lắc đầu: "Có một chút. Nhưng không đ/au nữa rồi."

Những chuyện trước kia tựa như cái gai đ/âm vào th!t. Khi rút ra thì m/áu chảy đầm đìa, nhưng sau khi vết thương đóng vảy, chạm vào cũng chỉ thấy hơi xót, không còn lấy mạng nữa.

Một năm sau, nữ học mở rộng. Nhiều tiểu thư quý tộc trong kinh thành cũng tới nghe giảng. Người học tính toán, người học cưỡi ngựa b/ắn cung, người học viết đơn kiện. Ban đầu còn có kẻ cười chê, bảo nữ tử học những thứ đó để làm gì. Ngoại tổ mẫu xắn tay áo, ngay trước mặt mọi người, lật tẩy bộ mặt của tổ tiên kẻ đó vốn nhờ hồi môn của vợ mà phất lên. Kẻ đó x/ấu hổ bỏ đi. Từ đó về sau, chẳng còn ai dám tới cửa nữ học mà nói x/ấu nữa. Ta cũng cuối cùng có được danh tiếng của riêng mình. Không phải là nhị cô nương nhà họ Hứa, không phải vị hôn thê bị Tạ Quân ruồng bỏ, cũng không phải phu nhân của Ôn Cảnh Diêm. Mà là người quản gia do chính tay Khương lão phu nhân đào tạo, là Hứa tiên sinh của nữ học kinh thành.

Một ngày nọ, tiết Thượng Nguyên lại tới. Ôn Cảnh Diêm đưa ta đi xem đèn. Con phố dài vẫn ồn ào náo nhiệt, ánh đèn sáng như ban ngày. Quầy b/án kẹo hồ lô vẫn còn đó, ông lão thổi kẹo cũng vẫn ở đó. Ta nhìn ra bờ sông, bỗng dừng bước. Ôn Cảnh Diêm nhận ra, siết ch/ặt tay ta: "Sao vậy?"

Ta lắc đầu: "Nhớ lại chuyện trước kia."

Chàng không hỏi, chỉ dắt ta tới bên cầu. Trên mặt sông trôi nổi rất nhiều đèn hoa đăng, chiếc nọ nối tiếp chiếc kia, tựa như những vì sao vụn vỡ. Chàng lấy từ phía sau ra một chiếc đèn hoa sen. Cánh sen xòe ra, tim đèn sáng nhẹ, bên trong giấu một chú thỏ ngọc nhỏ xíu. Giống hệt chiếc đèn chàng tặng ta năm nào. Chỉ là lần này, bên cạnh thỏ ngọc có thêm một chú cáo nhỏ. Ta không nhịn được cười: "Chàng là cáo sao?"

Ôn Cảnh Diêm thần sắc bình thản: "Ta là sói."

Ta cười càng lớn hơn. Chàng bất mãn véo tay ta: "Cười cái gì?"

Ta kiễng chân, hôn lên khóe môi chàng: "Cười vì ta nhặt được bảo vật rồi."

Sự lạnh lùng trong đáy mắt Ôn Cảnh Diêm tan biến sạch sẽ. Chàng cúi đầu nhìn ta, ánh đèn trên phố rơi vào mắt chàng, còn sáng hơn cả những vì sao trên mặt sông.

"A Mạn."

"Không phải nhặt."

"Là ta tự mình dâng tận cửa."

Lòng ta mềm nhũn. Từ xa bỗng có người gọi tên ta. Ta ngoảnh lại, nhìn thấy cặp vợ chồng già ở quầy hoành thánh năm nào. Tóc họ đã bạc hơn chút ít nhưng vẫn còn tinh anh. Lão phụ nhân nhận ra ta, vui mừng vẫy tay: "Cô nương! Đúng là cô rồi!"

Ta dắt Ôn Cảnh Diêm đi tới. Ông lão bưng ra một bát hoành thánh nóng hổi, cười hì hì bảo: "Năm nay vẫn không lấy tiền của cô."

Hốc mắt ta cay xè: "Như thế sao được ạ?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tiếng động lạ không dứt

Chương 11
Giới thiệu: Hai giờ sáng, nhóm chat cư dân đột nhiên truyền tay nhau một đoạn video: Nữ khách thuê phòng 302 đã ghi lại âm thanh giường đập vào tường cùng tiếng rên rỉ của phụ nữ phát ra từ phòng 402 phía trên. Thế nhưng, chủ nhà 402 lại khẳng định mình đã đi công tác nửa tháng, trong nhà không có ai. Sau khi cảnh sát phá cửa xông vào, họ chỉ thấy đầy vết máu trên giường nhưng lại không hề thấy thi thể. Tiếp đó, những lối đi ẩn giấu, những bức vẽ nguệch ngoạc của trẻ con, bà cụ hàng xóm bị sát hại... Một người đàn ông ẩn mình trong bức tường dần dần lộ diện. Đây là một cuốn tiểu thuyết trinh thám kinh dị sẽ khiến bạn lạnh sống lưng và không thể ngừng đọc.
Kinh dị
Hiện đại
Kinh dị
4