“Thôi cậu bớt nói nhảm đi, không việc gì mà người ta lại đi bỏ đ/ộc cho anh ấy chứ?”
Mấy bà hàng xóm bàn tán xôn xao, còn bà mẹ chồng thì đã sợ đến run cầm cập.
7.
Đưa đến b/ệnh viện, Chu Vĩ đương nhiên là qua cơn nguy kịch, được c/ứu sống.
Bác sĩ cầm một xấp phiếu xét nghiệm bước ra, bảo Chu Vĩ bị dị ứng kháng sinh.
Dị ứng kháng sinh?
Nghe nói có mấy ông thầy bà đồng thường trộn kháng sinh thú y loại mạnh vào mực để vẽ bùa, rồi cho người b/ệnh uống xuống, ít nhiều cũng có tác dụng chữa b/ệnh.
Xem ra trong bát canh gà bà mẹ chồng cho Chu Vĩ uống chính là thứ bùa này.
Bác sĩ lại nói: “B/ệnh nhân dị ứng với Penicillin Kali, gần đây anh ấy có mắc b/ệnh gì không? Th/uốc này trước khi dùng phải làm test da, trước giờ không phát hiện ra à?”
Bà mẹ chồng rất căng thẳng, nói năng lắp bắp: “Không có đâu... sức khỏe nó vẫn tốt mà.”
“Cũng có thể là ốm... tôi cũng không rõ.”
Bác sĩ nhíu mày.
Tôi bình thản nói: “Dạo này anh ấy ăn ngoài nhiều, có lẽ đồ ăn không sạch sẽ.”
“Bây giờ nhiều quán lén lút trộn kháng sinh vào món ăn lắm.”
Bác sĩ gật đầu tiếp lời: “Cũng có khả năng đó.”
“Lát nữa b/ệnh nhân tỉnh dậy, cô hỏi xem có nhớ quán nào không, sau này tránh xa ra.”
“Chuyện dị ứng này nhất định phải chú ý, nặng là mất mạng đấy!”
Tôi gật đầu, nói lời cảm ơn.
Đợi Chu Vĩ tỉnh lại, tôi vẫn dùng nguyên bộ lời lẽ đó để qua quýt nó.
Nó tin ngay, rồi quả quyết khẳng định chắc chắn là do quán lẩu cay dưới tòa nhà công ty.
Bà mẹ chồng rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, rồi bảo gọi điện cho bố chồng, lòng đầy chột dạ chạy vội ra khỏi phòng b/ệnh.
Tôi nhìn theo bóng lưng bà, nhướng mày.
Bà ta bị dọa mất vía rồi sao?
Không lẽ sau này bà ta sẽ dừng tay?
Không được, phải để bà ta tiếp tục mới được.
Làm sao để bà ta tin rằng nếu Chu Vĩ không gặp xui, thì người bị nó khắc sẽ gặp họa?
Suy nghĩ một lát, tôi đã có kế.
8.
Chu Vĩ xuất viện vào chiều hôm sau.
Phản ứng dị ứng của nó đã lui, chỉ còn nốt ban trên mặt là chưa lặn hết.
Đến bữa tối, bố chồng cũng được đẩy xe lăn ra bàn ăn.
Ông ta bảo là do nhồi m/áu n/ão nên bị liệt, nhưng thực ra chỉ liệt nửa người bên trái, tay chân bên phải vẫn cử động được, bằng không mấy hôm trước ông lấy gì mà đá/nh nhau với bà mẹ chồng?
Ông khăng khăng bắt bà mẹ chồng đút cơm, ngoài việc cố tình hànhz hạz bà, còn là do tâm lý “tôi đã liệt rồi thì đương nhiên phải có người hầu hạ”.
Nhưng giờ đây đã có Chu Vĩ là “kẻ th/ù” chung, lại vừa mới cùng nhau làm chuyện x/ấu, ông ta đương nhiên sẽ không còn hànhz hạz bà nữa.
Hơn nữa, được người khác đút cơm sao bằng tự mình ăn cho thoải mái, nên việc bố chồng xuất hiện ở bàn ăn hôm nay tôi cũng chẳng bất ngờ.
Thế là tôi giả vờ kinh ngạc, nói: “Bố, bố phục hồi tốt thật đấy!”
“Mấy hôm trước còn phải nhờ mẹ đút cơm, giờ đã tự ăn được rồi!”
“Mà con thấy sắc mặt bố cũng hồng hào hơn hẳn!”
Lời vừa dứt, bà mẹ chồng và Chu Vĩ lập tức nhìn sang bố chồng.
Bố chồng khựng lại, nhìn xuống tay phải đang cầm đũa, cảm nhận một chút, rồi mừng rỡ nói: “Hình như là thật! Bố thấy tay có lực hẳn lên!”
Ông lại giơ tay lên, hạ xuống, nắm nắm nắm đ/ấm, nói: “Hình như đúng là thế thật!”
Tôi giả bộ cảm thán: “Phục hồi nhanh thế này đúng là kỳ diệu!”
Bố chồng và mẹ chồng vô thức liếc nhìn nhau.
Tôi lại nói: “À phải, hôm nay ở b/ệnh viện, bụng em lại hơi khó chịu nên đi làm xét nghiệm.”
“Em có th/ai rồi!”
Cả hai đều sững sờ, trong ánh mắt ngoài sự mừng rỡ ra còn nhiều hơn là kinh ngạc, cùng một nỗi “kính sợ” rằng chuyện kia quả nhiên đã ứng nghiệm!
Còn Chu Vĩ thì mặt mày rạng rỡ: “Tuyệt quá, anh sắp làm bố rồi!”
“Em nghĩ là con trai hay con gái?”
“Khó chọn quá, nhưng anh đều thích cả!”
“Nếu là con trai anh sẽ dẫn nó đi đá/nh bóng rổ, không thì chơi game cùng cũng được!”
“Nếu là con gái...”
Sự mong đợi và vui mừng trên mặt nó tràn ngập đến mức sắp vỡ òa, nhưng thứ tôi nhìn thấy lại là vẻ mặt dữ tợn của nó khi ra sức kìm ch/ặt tôi lại, không cho tôi ngăn cản bà mẹ chồng dùng cồn tắm cho con.
Từng chữ nó thốt ra đều đong đầy tình phụ tử, nhưng thứ tôi nghe được lại là giọng điệu thờ ơ của nó khi nói “ch*t thì ch*t”.
So với bà mẹ chồng, tôi h/ận nó còn hơn!
Nên ngọn lửa này tôi phải châm cho ch/áy bùng lên, ch/áy đến mức th/iêu rụi tất cả mới được!
9.
Dù Chu Vĩ gặp xui vì vụ “dị ứng”, nhưng vận khí của những người khác trong nhà dường như đều khá tốt.
Sức khỏe bố chồng có tiến triển, mấy ngày liền ông hăng hái thử đủ các động tác, giơ chân phải lên cao, vẽ vòng tròn trong không trung, dùng tay phải tự đá/nh răng rửa mặt, xoay hạt óc chó.
Ông càng lúc càng hưng phấn, về sau thậm chí còn làm được cả việc dùng đũa gắp hạt đậu nành tinh tế, dù gắp mười hạt thì cũng rơi mất năm sáu hạt.
Thực ra chỉ là ông vô tình vận động cơ thể mà thôi.
Bà mẹ chồng không còn đ/au lưng mỏi gối, huyết áp cũng ổn định, bà thậm chí ngưng luôn th/uốc hạ áp.
Nhưng nguyên nhân thực sự là do bố chồng không còn hànhz hạz bà, bà được nghỉ ngơi đầy đủ nên sức khỏe đương nhiên hồi phục.