Thế nhưng, khi những nốt ban đỏ trên mặt Chu Vĩ dần biến mất, sức khỏe của bố chồng dường như đã chạm ngưỡng bão hòa, không còn tiến triển gì đáng kể, còn huyết áp của mẹ chồng cũng lúc cao lúc thấp. Mọi chuyện bắt đầu xuống dốc không phanh vào một ngày bình thường. Khi mẹ chồng rửa bát, bà không để ý thấy nước b/ắn ra sàn, trượt chân ngã. Theo phản xạ, bà đưa tay chống xuống đất và bị g/ãy cổ tay phải. Bát đĩa vỡ tan tành, chân bà cũng bị trầy xước. Đương nhiên, tôi nhân lúc dọn dẹp đống mảnh vỡ đã lau sạch bong vết dầu mỡ vô cớ xuất hiện trên sàn.
Tai họa chưa dừng lại, khi bố chồng uống th/uốc, ông vừa vặn mở nắp bình giữ nhiệt thì nó phát n/ổ. Khuôn mặt, cánh tay và mu bàn tay ông đều bị nước nóng làm cho đỏ ửng và sưng tấy. Tất nhiên, không ai để ý rằng trước khi đưa bình giữ nhiệt đó cho ông, tôi đã bỏ vào trong một viên sủi không màu không mùi và lắc thật mạnh. Bản thân tôi cũng vì nghén nặng mà ôm bồn cầu nôn thốc nôn tháo.
Mẹ chồng thì thầm với bố chồng: "Sao lại thế này? Nước bùa trừ tà của Mã đại tiên bảo có tác dụng ba tháng cơ mà, sao chưa đến hạn đã mất linh rồi?"
Đúng lúc đó, điện thoại tôi reo lên. Tôi "vô tình" nhấn nút loa ngoài, giọng Chu Vĩ đầy phấn khích vang lên: "Vợ à, anh vừa chốt được một đơn hàng lớn! Em biết tiền hoa hồng là bao nhiêu không? Năm mươi nghìn tệ! À, anh phải đi công tác gấp, chắc tầm một tuần, em nói với bố mẹ một tiếng nhé." Nói xong nó cúp máy.
Khi tôi bước ra khỏi nhà vệ sinh, vẻ mặt bố mẹ chồng vô cùng nặng nề. Đêm đó, tiếng thì thầm trong phòng họ kéo dài đến tận khuya mới dứt.
10.
Tôi nằm trên giường, cũng rất muộn mới chợp mắt được vì đã nhìn thấy một bức ảnh trên trang cá nhân của Chu Vĩ. Trong ảnh, nữ đồng nghiệp đang ngồi trên đùi nó và cùng uống rư/ợu giao bôi. Kiếp trước, chuyện này cũng từng xảy ra. Tôi gọi điện chất vấn, nó giải thích chỉ là xã giao, còn bảo nếu có chuyện mờ ám thật thì ai lại ng/u ngốc đăng lên mạng. Lúc đó tôi đang nghén nặng lại phải chăm sóc bố chồng liệt giường, còn bị mẹ chồng nói bóng nói gió, tâm lực kiệt quệ. Nó nói vậy, tôi tin vậy.
Cho đến khi nó gặp t/ai n/ạn, cảnh sát điều tra nguyên nhân mới biết vì nó mải hôn nữ đồng nghiệp ở ghế phụ mà không chú ý chiếc xe tải chở đất đang rẽ phải, đ/âm thẳng vào đó khiến nó g/ãy chân. Bằng chứng thép rành rành không thể chối cãi, vậy mà mẹ chồng vẫn khăng khăng là do con trai tôi khắc: "Sao Thiên Sát Cô Tinh! Đứa con của q/uỷ! Phải rửa sạch tà khí! Đáng đời! Ch*t thì ch*t!"
Sự c/ăm h/ận th/iêu đ/ốt khiến toàn thân tôi đ/au nhức. Tôi xoa bụng, khẽ nói: "Con yêu, đợi thêm chút nữa thôi, mẹ sắp b/áo th/ù cho con rồi."
Sáng hôm sau, mẹ chồng dậy rất sớm đi chợ. Tôi nhìn cánh tay phải vẫn đang cố định bằng nẹp và chiếc xe kéo nhỏ để trong bếp của bà, không nói lời nào. Tối đi làm về, trên bàn bày đầy món ăn, mùi vị y hệt quán cơm bình dân ở cổng khu chung cư, tôi cũng không vạch trần.
Cứ thế trôi qua vài ngày, Chu Vĩ đi công tác về. Nó hớn hở đặt năm mươi nghìn tệ tiền mặt lên bàn, hào phóng bảo sẽ thuê người giúp việc cho bố mẹ. Mẹ chồng cười khen nó hiếu thảo nhưng từ chối: "Tay mẹ không sao, một thời gian nữa là khỏi, lãng phí tiền làm gì!" Bố chồng cũng nói: "Có mẹ con là đủ rồi, không cần người giúp việc."
Chu Vĩ rất cảm động, uống liền hai bát canh sườn mẹ chồng múc cho, miệng không ngớt lời khen bố mẹ tốt với nó. Tôi liếc nhìn đáy bát có vệt bột màu đen nghi là gia vị, cười phụ họa: "Vâng ạ, ngưỡng m/ộ anh thật đấy, có bố mẹ tốt như vậy."
11.
Ăn xong, Chu Vĩ còn chăm chỉ một phen, chủ động đi rửa bát. Về phòng, nó nằm ườn ra giường rồi cầm điện thoại nhắn tin, thi thoảng lại gãi cổ. Tôi nhìn những nốt ban đỏ không biết xuất hiện từ lúc nào trên cổ nó, không nói gì mà chỉ cầm bộ đồ ngủ vào nhà vệ sinh.
Hôm nay tôi tắm rất kỹ, gội đầu hai lần, xả tóc cẩn thận. Cơ thể được kỳ cọ bằng khăn tắm, rồi dùng thêm tẩy tế bào ch*t và sữa tắm. Tắm xong, tôi bôi tinh dầu dưỡng tóc, mát-xa da đầu tỉ mỉ rồi mới lấy máy sấy ra. Khi tóc đã khô, tôi nhìn đồng hồ, đã hơn bốn mươi phút trôi qua.
Tôi bước ra khỏi phòng tắm, đi về phía phòng ngủ. Vừa mở cửa, tôi thấy Chu Vĩ đang nằm trên sàn. Trên mặt, cổ và tay nó là những nốt ban đỏ dày đặc hơn lần trước, chi chít gần như bao phủ toàn bộ vùng da lộ ra ngoài. Tay nó vẫn đặt trên cổ họng, biểu cảm dữ tợn nhưng bất động. Tôi nhìn với vẻ mặt vô cảm, vài giây sau mới dùng hết sức bình sinh hét lên một tiếng: "A!!!"
12.
Mẹ chồng chạy ra đầu tiên. Khi nhìn thấy dáng vẻ của Chu Vĩ, bà rụng rời tay chân, ngồi bệt xuống đất, lẩm bẩm: "Sao lại thành ra thế này?"