【Thần kỳ thật, kiểu trang điểm chiến tổn thế mà lại lừa được phản diện?】

【Quý phi cứ tưởng là hủy dung, kết quả lại là thực đơn dinh dưỡng toàn diện?】

【Đây là thao tác nằm vùng đỉnh cao, Quý phi bị b/án đứng rồi mà vẫn còn đếm tiền cho cung nữ này!】

【Ai bảo nữ chính là người xuất hiện trước, tôi tuyên bố: Cung nữ mới là nữ chính ẩn giấu của ván cờ này!】

Tôi hớn hở nhìn hai mẹ con đã thoát nạn.

Dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của tôi, ba tháng sau, nam chính đến nơi, nhìn thấy hai mẹ con phát triển khỏe mạnh, chẳng lẽ không thưởng thêm cho tôi mấy gian cửa hiệu sao?

Ba tháng thời gian, nói dài không dài, nói ngắn không ngắn.

Sân sau lãnh cung, những mầm rau xanh mướt mọc hết lứa này đến lứa khác. Mấy con gà mái được tôi nuôi b/éo mầm, ngày ngày đẻ trứng ổn định.

Đêm đêm tôi canh chừng Thẩm Thanh Diên tập phục hồi, ban ngày sắp xếp thực đơn dinh dưỡng cho hai mẹ con.

Mỗi khi có thái giám giám sát đến tuần tra, tôi lại cố tình hắt phân ra gần bậc cửa, tranh thủ lúc họ bịt mũi không dám bước vào, tôi cố tình gân cổ lên m/ắng nhiếc:

“Đã hủy dung rồi mà còn cứng miệng! Để tao xem mày phục tùng lúc nào!”

Thẩm Thanh Diên và tiểu hoàng tử được tôi điều dưỡng nên sắc mặt ngày càng tốt. Má tiểu hoàng tử ngày một tròn trịa, dưới cằm còn đùn ra mấy ngấn th!t mềm.

Thẩm Thanh Diên cũng ngày ngày cắn răng chống gậy khổ luyện, từ lúc ban đầu chỉ đứng được một giây, đến nay đã có thể chậm rãi đi lại trong phòng.

Ba tháng sau, vào một đêm khuya, tôi đang ngồi xổm trước bếp lò đút tiểu hoàng tử uống canh gà.

Đạn mạc bỗng chốc thay đổi phong cách:

【Cảnh báo cao năng! Chiến thần Thẩm Minh Liệt đã thừa dịp đêm tối lẻn vào hậu cung! Còn ba mươi giây nữa sẽ đến lãnh cung!】

【Vãi thật! Thẩm Minh Liệt vừa nghe lén được thái giám tuần đêm nói chuyện sau hòn non bộ!】

【Nghe nói cung nữ họ Lý hànhz hạz mẹ con Thẩm Thanh Diên chỉ còn thoi thóp hơi thở, Quý phi còn vô cùng hài lòng!】

【Chiến thần nổi đi/ên rồi! Tại chỗ bẻ g/ãy cổ hai tên thái giám, đang cầm ki/ếm xông về phía lãnh cung!】

Cái gì?

Tiền còn chưa thấy đâu, chiến thần đã muốn gi*t tôi?

Tôi cúi đầu nhìn tiểu hoàng tử, da đầu tê dại. Sợ đến mức vừa hét “c/ứu mạng” vừa chạy vào phòng trong.

Bùm một tiếng trầm đục, cửa gỗ bị nội lực chấn nát bươm.

Một bóng người mặc đồ đêm bước vào. Một người đàn ông sát khí đầy mình, đáy mắt đầy phẫn nộ đang trừng trừng nhìn tôi:

Toàn thân hắn tỏa ra hơi thở kinh người từ trong biển m/áu bước ra, giọng điệu lạnh lùng gi/ận dữ:

“Đồ đàn bà đ/ộc á/c lòng lang dạ thú này!”

“Chị ta là Hoàng hậu cao quý, một sớm gặp nạn, ngươi lại dám giúp kẻ á/c, trăm phương ngàn kế nhục mạ hànhz hạz!”

“Cháu ta còn là một đứa trẻ sơ sinh, ngươi vậy mà cũng nhẫn tâm hànhz hạz đủ điều! Làm một đứa bé khỏe mạnh bị hànhz hạz đến mức vàng vọt, thoi thóp!”

Ánh lạnh lóe lên, mũi ki/ếm kề sát cổ tôi. Tôi sợ đến mức đứng không vững, vội nịnh nọt giải thích:

“Soái ca! Anh không thể nghe người ngoài nói bậy được!”

“Tôi đã chăm bẵm chị gái và cháu anh tốt thế nào, tốn bao nhiêu công sức đấy!”

“Đó đều là diễn kịch cả thôi!”

“Hay là... phí dinh dưỡng tôi giảm giá cho anh 20% nhé?”

Thẩm Minh Liệt cư/ớp lấy tã Iót, nghiến răng gầm lên:

“Còn dám cãi chày cãi cối! Ngươi nhìn xem cháu ta bị ngươi hànhz hạz thành cái dạng gì rồi!”

“Ta nhất định phải bắt ngươi ch/ôn cùng chị và cháu ta!”

Vừa nói, hắn vừa khí thế hung hăng đưa tay vén vạt tã Iót.

Giây tiếp theo, trong tã Iót lộ ra một khuôn mặt đứa trẻ trắng trẻo m/ập mạp.

Đạn mạc cười đi/ên đảo:

【Thẩm Minh Liệt tưởng tượng quá sâu rồi, đứa bé này nuôi còn khỏe hơn cả trẻ sinh đủ tháng!】

【Tưởng tượng là tiểu đáng thương bị hànhz hạz, kết quả là một tên nhóc ham ăn tròn vo!】

Thẩm Minh Liệt vẻ mặt không thể tin nổi nhìn đứa bé m/ập mạp.

Sau đó bừng tỉnh đại ngộ, lại gầm lên:

“Đồ đ/ộc phụ! Ngày đông giá rét ngươi bắt Triệt nhi bị sốt cao phải chịu lạnh! Nhất định là tổn hại đến...!”

Đứa bé m/ập mạp bỗng phát ra tiếng cười trong trẻo, sảng khoái. Nó vươn bàn tay nhỏ mũm mĩm, nắm ch/ặt lấy ngón tay Thẩm Minh Liệt.

Căn phòng im bặt. Thẩm Minh Liệt hoàn toàn ngẩn người. Hắn sững sờ nhìn đứa bé m/ập mạp trong lòng.

Tôi ôm cổ thút thít.

Đúng lúc này, phía sau bỗng vang lên giọng nói đầy ngạc nhiên của Thẩm Thanh Diên:

“A Đệ?”

Thẩm Thanh Diên đang chống gậy đứng phía sau vẻ mặt không thể tin nổi.

Nước mắt tôi b/ắn ra, hét lớn về phía sau:

“Nương nương c/ứu mạng a!”

“Đệ đệ người không chịu thanh toán cho tôi! Còn muốn gi*t tôi nữa!”

“Phí dinh dưỡng! Phí hộ lý! Bây giờ còn phải cộng thêm một khoản phí tổn thất tinh thần nữa!”

Khi thấy thanh ki/ếm kề trên cổ tôi, gương mặt đang ngạc nhiên của nàng lập tức trầm xuống.

Nàng bước nhanh tới, giáng một cái t/át thật mạnh vào đầu Thẩm Minh Liệt.

“Đồ hỗn xược! Ai cho phép ngươi đối xử với ân nhân c/ứu mạng như vậy! Còn không mau bỏ ki/ếm xuống!”

Thẩm Minh Liệt bị đá/nh đến loạng choạng, thanh ki/ếm trên tay rơi xuống đất cái cạch.

Hắn nhìn tiểu hoàng tử trắng trẻo m/ập mạp trong lòng, lại nhìn Thẩm Thanh Diên sắc mặt hồng hào, lắp bắp hỏi:

“A Tỷ? Không phải tỷ đang bị tên nô tỳ điêu ngoa này hànhz hạz đến ch*t ở lãnh cung sao?”

“Đây... đây rốt cuộc là chuyện gì?”

Thẩm Thanh Diên tức gi/ận dùng gậy đá/nh Thẩm Minh Liệt thêm cái nữa:

“Nô tỳ điêu ngoa cái gì! Đó là Lý cô nương vì muốn bảo vệ mẹ con ta mà cố tình bày ra kế nghi binh!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm