Tôi trầm ngâm một lát rồi đáp: “Bố cũng không biết, bố cũng chẳng quan tâm đến sống ch*t của cô ấy nữa.”
Phải, dù Lâm Duyệt Tâm sống hay ch*t, trong cuộc đời tôi từ nay về sau, cô ta cũng chỉ là một người dưng.
Về đến nhà, vừa mới dỗ con trai ngủ yên, tôi đã nhận được thông báo từ b/ệnh viện. Nhát d/ao đó đã tránh được vị trí hiểm, cô ta không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ là mất m/áu quá nhiều nên hôn mê.
Nghe tin này, trong lòng tôi thoáng chút tiếc nuối. Vậy thì tôi đành tiếp tục liên hệ với công tố viên, để cô ta chịu sự phán xét của pháp luật.
Đồng thời, tôi cũng tung ra bằng chứng về mối qu/an h/ệ lo/ạn luân giữa cô ta và em trai nuôi, gây ra một chấn động không nhỏ.
Mãi nửa năm sau, tôi mới lại nghe tin tức về bọn họ. Lúc này, tôi đã đưa con trai đến một thành phố mới. Trong môi trường hoàn toàn mới lạ, tính cách con dần trở nên hoạt bát, cởi mở. Nó sẽ không còn phải sống trong bóng tối của quá khứ nữa. Đây mới là cuộc sống mà tôi hằng mong đợi, tràn ngập ánh nắng và hy vọng.
Tin tức về bọn họ là do một người bạn cũ báo lại. Em trai nuôi Lâm Phi bị kết án tù chung thân vì tội cố ý gi*t người, cả đời này đừng hòng bước ra khỏi song sắt. Còn Lâm Duyệt Tâm, sau khi hồi phục vết thương ở b/ệnh viện, cũng lập tức bị c/òng tay dẫn giải đi. Chờ đợi cô ta là sự trừng ph/ạt nghiêm minh của pháp luật.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa. Thoáng chốc đã đến ngày con trai tôi kết hôn. Tôi không ngừng đi lại trong sảnh tiệc, tiếp đón họ hàng bạn bè đến chúc mừng con.
Chỉ là ở góc khuất u tối kia, một bóng người quen thuộc chợt lướt qua.
Có lẽ là Lâm Duyệt Tâm.
Cũng có thể là tôi nhìn nhầm.
Hết.