Cô nghe thấy mẹ Giang hét lên điều gì đó, nhưng không nghe rõ. Sau đó, cô hoàn toàn mất ý thức.
Khi tỉnh lại, đ/ập vào mắt là ánh đèn huỳnh quang trắng dã, chói đến mức làm mắt cô đ/au nhức. Không khí nồng nặc mùi th/uốc sát trùng. Lại là b/ệnh viện.
Cô nằm trên giường b/ệnh, mu bàn tay cắm kim truyền dịch, ống dẫn trong suốt nối với bình treo trên cao. Không có ai ở bên. Cha mẹ cô không có ở đây.
Giang Vân Ca nhìn chằm chằm lên trần nhà rất lâu, rồi chậm rãi ngồi dậy. Đầu vẫn còn choáng váng, nặng trịch như bị đổ chì vào. Cô để chân trần bước xuống đất, hơi lạnh từ lòng bàn chân xộc thẳng lên tận đỉnh đầu, khiến cô tỉnh táo hơn một chút.
Cô rút kim truyền, vịn tường bước ra khỏi phòng b/ệnh. Hành lang rất dài, tường trắng, đèn trắng, gạch lát sàn cũng trắng, giống như một đường hầm không lối thoát. Rồi cô khựng lại, cô thực sự nhìn thấy Hứa Ứng Hoài.
Anh đang cầm tờ hóa đơn thanh toán, cúi đầu kiểm tra thứ gì đó trên điện thoại. Cổ họng cô khô khốc như giấy nhám, âm thanh phát ra nhỏ đến mức gần như chỉ là tiếng hơi được ép ra từ cuống họng: “Hứa Ứng Hoài.”
Hứa Ứng Hoài khựng lại một chút, ngước lên nhìn thấy cô, lông mày nhíu ch/ặt: “Sao cậu lại ở đây?”
Lồng ngựk bí bách như sắp n/ổ tung. Bản năng tự c/ứu khiến Giang Vân Ca muốn nắm lấy một người quen biết để trút bỏ nỗi đ/au của mình. Nhưng cô chưa kịp mở lời, ánh mắt đã vượt qua anh để nhìn thấy cô gái đang ngồi ở khu vực chờ.
Cô suýt nữa thì quên, Hứa Ứng Hoài bây giờ đã là người có bạn gái rồi. Lý trí khiến cô biến những lời định nói thành: “Đi cùng bạn gái khám b/ệnh à?”
Không biết chữ nào đã chọc gi/ận Hứa Ứng Hoài, anh cười lạnh một tiếng.
“Cậu lấy tư cách gì để hỏi câu này?”
“Hay là đúng như người ta nói, tôi không còn bám lấy cậu nữa, nên cậu bắt đầu thấy sốt ruột rồi?”
“Giang Vân Ca, cậu có phải thực sự bị b/ệnh rồi không?”
Như có tiếng sấm rền, khiến đầu óc Giang Vân Ca trống rỗng. Trong cái dạ dày trống rỗng như lại nhen nhóm một ngọn lửa, nóng rát đến mức gần như muốn th/iêu rụi cả người cô thành tro bụi.
“Xin lỗi.” Cô nghe thấy chính mình nói, giọng nhỏ đến mức suýt không nghe thấy, “Tôi không nên hỏi.”
Hứa Ứng Hoài nhìn cô hai giây, không nói gì, quay lưng bỏ đi. Cô để chân trần bước trên sàn, mỗi bước đi như giẫm lên lưỡi d/ao.
Vừa bước vào phòng b/ệnh, đã thấy cha Giang, mẹ Giang và bác cả, ba người đang đứng ở cuối giường. Nhìn thấy Giang Vân Ca, giọng nói sắc nhọn, chói tai của bác cả n/ổ tung bên tai cô.
“Người ta vẫn khỏe mạnh thế này, nằm viện làm cái gì, tiền trong nhà nhiều quá nên đ/ốt chơi à?”
“Vân Ca à, bác nói cho cháu nghe, nhà bác Nhất Chu bị cháu hại thảm hại rồi, nếu không phải tại cháu, nó bây giờ đã tốt nghiệp đại học, tìm được bạn gái rồi. Hai ngày nữa anh họ cháu ra tù, cháu phải chịu trách nhiệm.”
“Chịu trách nhiệm.” Cô cuối cùng cũng lên tiếng: “Chịu trách nhiệm thế nào?”
“Gả cho anh họ cháu.” Bác cả buột miệng, như thể nói một chuyện đương nhiên, “Dù sao Nhất Chu nhà bác cũng không chê cháu đâu.”
Cha Giang đứng bên cạnh hùa theo: “Bác cả không thể sinh con, Nhất Chu là con nuôi của bác cả, không cùng huyết thống với con, cũng chẳng phải cận huyết thật sự, không phạm pháp.”
“Điều kiện nhà bác cả con cũng không tệ, còn cho hai mươi vạn tiền sính lễ.”
Giang Vân Ca cảm thấy nực cười, ngước mắt nhìn cha Giang: “Vậy nên ông đem con gái ruột ra b/án à?”
“Mày nói cái gì?” Cha Giang trừng mắt nhìn cô.
Cô từng chữ từng chữ: “Con không gả, con muốn thi đại học, con muốn đi học.”
“Nếu hắn dám đến, con dám báo cảnh sát lần nữa.”
Mặt cha Giang đỏ gay như gan lợn.
“Mày thực sự tưởng mình thi được vào trường tốt nào đó sao? Chi bằng sớm gả cho một gia đình tốt mà hưởng phúc đi!”
“Đọc sách mấy năm mà đến lời cha mày cũng dám cãi, thi đại học, tao xem mày lấy gì mà thi!”
Ông thò tay vào túi quần móc hai cái, lấy ra một tờ giấy nhăn nhúm. Thẻ dự thi của Giang Vân Ca. Ông x/é đôi nó ngay trước mặt cô.
“Xoẹt” một tiếng.
Tờ giấy rá/ch làm đôi, rơi lả tả xuống chân Giang Vân Ca.
Chương 7
Khi những mảnh giấy vụn rơi xuống từ không trung, cô chẳng nghĩ gì cả. Cô chỉ nhìn những mảnh trắng, không đều đặn ấy rơi chậm rãi trước mặt mình.
Miệng cha Giang đóng mở: “Mày bây giờ về nhà với bọn tao, ngày mai cùng bọn tao đi đón Nhất Chu ra tù!”
Khoảnh khắc đó, sợi dây căng đến cực hạn trong đầu cô đ/ứt đoạn. Giang Vân Ca không biết lấy đâu ra sức lực, vớ lấy cây truyền dịch bên giường b/ệnh vung mạnh về phía họ.
“Dựa vào cái gì? Con rốt cuộc có phải con ruột của hai người không? Hai người có phải muốn ép con ch*t không?!”
Trong chốc lát, tiếng thét và tiếng ch/ửi rủa tràn ngập khắp không gian. “Th/uốc an thần”, “đi/ên rồi”, vô số từ ngữ khác nhau như đám rong biển quấn lấy cô. Tay chân cô bị trói ch/ặt, miệng mũi dường như cũng bị chặn lại không thể thở nổi. Chất lỏng lạnh lẽo được đẩy vào cơ thể, cô lại chìm vào bóng tối vô lực.
Khi mở mắt ra lần nữa, trời đã sáng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nắng rất đẹp, mẹ Giang đang canh chừng bên cạnh. Ý thức dần hồi phục, cô vén chăn định xuống giường: “Con phải đi làm lại thẻ dự thi, sắp không kịp rồi.”
Mẹ Giang đ/è cô lại, giọng bà rất khẽ: “Cha con đã thu hết giấy tờ rồi, Vân Ca, con ngoan đi.”
“Lát nữa cha con và bác cả con đón anh họ con tới, con cứ nhận lỗi cho tử tế đi, chuyện khác tính sau...”
Nhận lỗi? Đến tận bây giờ, cô vẫn không biết mình đã làm sai điều gì.