Nhà trường thậm chí còn chủ động khôi phục mọi danh dự cho tôi.
Nhưng tôi đã chẳng còn bận tâm nữa.
Bởi vì cuối cùng tôi đã dựa vào chính mình để giành lại cuộc đời.
Ngày khai giảng, vừa bước vào cổng trường Đại học A, tôi đã thấy một bia đ/á quyên góp mới được dựng lên giữa sân trường.
Trên đó viết: Trung tâm Thực nghiệm Tập đoàn Chu thị.
Xung quanh là các tân sinh viên đang vây kín.
Có người hào hứng bàn luận: “Nghe nói thiếu gia nhà họ Chu năm nay cũng vào Đại học A!”
“Trực tiếp quyên góp cho trường hẳn một tòa nhà!”
Bước chân tôi hơi khựng lại, giây tiếp theo.
Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau: “Ninh Ninh.”
Tôi quay đầu lại, Chu Tự Bạch đang đứng dưới gốc cây ngô đồng.
Gió thổi bay chiếc áo khoác đen của anh.
Mà bên cạnh anh, Nguyễn Thanh Hòa cũng đang nhìn chằm chằm vào tôi.
Ba người, một lần nữa quay lại cùng một nơi.
Tôi đứng tại chỗ làm thủ tục nhập học, nhìn Chu Tự Bạch và Nguyễn Thanh Hòa ở không xa, chỉ cảm thấy hoang đường.
Như thể đi một vòng luẩn quẩn.
Tất cả những con người và sự việc thối nát ấy, lại đuổi theo kịp tôi một lần nữa.
Chu Tự Bạch lại như không hề nhận ra sự lạnh nhạt của tôi.
Từ ngày đầu tiên nhập học, anh gần như không rời nửa bước.
Tôi đi thư viện, anh chiếm chỗ trước.
Tôi đến tòa nhà thực nghiệm, anh đã chỉnh sẵn máy tính.
Thậm chí ngay cả giảng viên cũng không nhịn được mà cười trêu chọc: “Hứa Ninh, bạn trai của em khá có trách nhiệm đấy.”
Tôi cầm báo cáo thí nghiệm, không buồn ngẩng đầu: “Người dưng.”
Chu Tự Bạch đứng bên cạnh, ánh mắt hơi trầm xuống.
Nhưng vẫn thấp giọng nói thêm một câu: “Đang theo đuổi.”
Giảng viên lập tức cười đầy ẩn ý.
Đêm hôm đó, khi tôi từ phòng thí nghiệm bước ra đã gần mười một giờ.
Vừa xuống lầu đã thấy Chu Tự Bạch dựa vào xe chờ tôi.
Đèn đường kéo dài cái bóng của anh.
Trên tay anh vẫn còn xách cháo nóng.
Thấy tôi bước ra, anh lập tức đứng thẳng dậy: “Chiều nay em chưa ăn gì.”
Tôi vòng qua anh, Chu Tự Bạch lại thong thả đi theo phía sau.
“Ninh Ninh, hôm nay em chỉ mới ăn một bữa.”
Tôi cuối cùng cũng dừng bước.
“Chu Tự Bạch, anh cứ bám theo tôi mỗi ngày như thế này, rốt cuộc muốn chứng minh điều gì?”
Phải mất một lúc lâu anh mới thấp giọng lên tiếng: “Chứng minh rằng tôi sẽ không bỏ rơi em nữa.”
Tôi thở dài một hơi, nhìn anh vô cùng nghiêm túc: “Đều đã qua cả rồi, tôi sớm đã buông bỏ, anh cũng buông bỏ đi.”
Chu Tự Bạch nghiến răng càng ch/ặt, hồi lâu sau, anh mới kìm nén giọng nghẹn ngào, đáp khẽ một câu: “Tôi không muốn.”
Chương 8
Phía bên kia.
Nguyễn Thanh Hòa đã hoàn toàn phát đi/ên, cô ta bắt đầu c/ắt cổ tay.
Sau đó.
Thậm chí còn uống th/uốc ngủ t/ự t* giữa đêm phải nhập viện.
Lần đầu tiên nhận được điện thoại từ b/ệnh viện, Chu Tự Bạch còn thức trắng đêm chạy đến.
Kết quả vừa đến phòng b/ệnh.
Đã thấy Nguyễn Thanh Hòa khóc lóc nhào vào lòng anh: “Anh Tự Bạch, em thực sự chỉ còn mỗi anh thôi.”
Chu Tự Bạch lại trực tiếp đẩy cô ta ra, đáy mắt toàn là sự mệt mỏi và bực bội.
“Nguyễn Thanh Hòa, rốt cuộc em định diễn kịch đến bao giờ?”
Nước mắt cô ta rơi càng nhiều: “Nhưng anh trước đây đâu có như vậy!”
“Anh trước đây rõ ràng là xót thương em nhất!”
Chu Tự Bạch nhắm mắt lại.
Trong đầu bỗng chốc hiện lên gương mặt của tôi.
Tôi từng sốt cao vẫn nghiến răng đi làm thêm.
Một mình ở căn hầm, tay lạnh đến tím tái, cũng chưa từng cúi đầu trước bất kỳ ai.
Hóa ra khi thực sự đ/au đớn, con người ta sẽ không làm ầm ĩ cho người khác xem.
Nghĩ đến đây, Chu Tự Bạch bỗng thấy tất cả những chuyện trước mắt này, hoang đường đến nực cười.
Anh trực tiếp quay người rời đi.
Trong phòng b/ệnh, Nguyễn Thanh Hòa cuối cùng hoàn toàn mất kiểm soát.
Ngày hôm sau, diễn đàn Đại học A đột nhiên bùng n/ổ.
Có người đăng bài nặc danh: Đời sống cá nhân của bạn gái cũ thiếu gia họ Chu khoa Tài chính rất hỗn lo/ạn.
Trong bài đăng thậm chí còn có ảnh chụp lén tôi.
Đêm khuya rời khỏi tòa nhà thực nghiệm, lên xe sang, vào khách sạn.
Lời dẫn bài viết m/ập mờ đ/ộc á/c không thể chấp nhận được.
Phần bình luận nhanh chóng bùng n/ổ: “Học bá mà sau lưng chơi bời phóng túng vậy sao?”
“Thảo nào thiếu gia họ Chu trước kia lại lụy tình thế.”
“Giả vờ thanh cao cái gì.”
Thậm chí có người bắt đầu tung tin đồn: “Cô ta trước kia bị buộc thôi học, hình như cũng là vì những chuyện này.”
Tôi bị bạn học nhắc nhở ngay trong tiết thực nghiệm, điện thoại rung liên hồi.
Sắc mặt giảng viên cũng thay đổi.
Cả phòng thí nghiệm bắt đầu có người lén lút nhìn tôi, không khí đ/è nén đến đ/áng s/ợ.
Đúng lúc này, cửa phòng thí nghiệm bỗng bị đạp tung ra.
Tất cả mọi người đều gi/ật b/ắn mình.
Chu Tự Bạch trực tiếp bước vào, mở màn hình máy tính.
Toàn bộ dữ liệu giám sát hậu trường diễn đàn lập tức hiện lên màn hình lớn.
Tài khoản đăng bài, lịch sử đăng nhập, địa chỉ IP tất cả đều rõ ràng, cuối cùng dừng lại ở cái tên Nguyễn Thanh Hòa.
Mà Chu Tự Bạch đứng phía trước nhất, giọng lạnh như băng: “Nhìn rõ chưa?”
“Hay là muốn tôi báo cảnh sát xong, các người mới chịu thôi truyền tin?”
Không ai dám lên tiếng.
Những kẻ vừa rồi còn bàn tán về tôi, sắc mặt lập tức trắng bệch.
Mà Chu Tự Bạch lại trực tiếp quay người bước đến trước mặt tôi.
Anh cúi đầu nhìn tôi.
Giọng nói dịu lại: “Ninh Ninh.”
“Lần này tôi xử lý đủ nhanh chưa?”
Nhưng tôi chỉ bình thản dời ánh mắt: “Chu Tự Bạch, anh có bao giờ nghĩ đến chưa.”
“Nếu không phải vì anh, tôi căn bản sẽ không phải trải qua những chuyện này.”
Lời còn chưa dứt, bên ngoài đã có bạn học hoảng hốt chạy vào: “Không xong rồi! Nguyễn Thanh Hòa muốn nhảy lầu!”
Dưới lầu bao vây kín mít người.
Nguyễn Thanh Hòa đứng trên rìa sân thượng tòa nhà thực nghiệm.
Tóc tai rũ rượi, bị gió thổi đến chao đảo.
Cảnh sát và lãnh đạo nhà trường đều đã có mặt.